Friday, May 29, 2009

# Hùm Miêu Đùa Chữ

Người trình bày: Thái Minh Mẫn

Hùm mừng Miêu Ngộ Mùng MƠmơMơ (Mơ) nên thử TRÍmơ học trò bằng chơi chữ H – N và làm TOÁNmơ. MÙNG MƠmơMơ (NGỘ) Mộ HÌNH tướngmơ Hưng Mingh MẪN Hổ Mơ cho MINH MẪN THÁI Thượng hướng về CHA LÀNH – ĐẤNG VÔ CỰC ĐẠI THIÊN TÔNmơ. Hưng Muốnmơ NGUYÊN MƠmơMơ (Mơ), Hứng khích tu sửa THÂN TÂMmơ mong AiAIai MUỐNmuốnMuốn (HAM MUỐN) DỪNG MÙNG Mớ tham khảo.


1. Tiểu phẩm thứ ba:

A- H 1- N 1 mơ gì?
Ừm. Thưa Thày là cúm HEO?
Rồi sao nữa?
Có phải H – Hoàn, Một là MỘTmộtMộtmơ; N – Nguyên. (R r r – Lẩm bẩm) À – phải rồi HOÀN NGUYÊN MỘTmơ hay HỢP NHẤTmơ; TRỞ VỀ CỘI NGUỒNmơ cũng là nó; Mà TAN Mơ CÒN LẠI TÁNH KHÔNGmơ cũng vậy. HẾT Mớ! Báo cáo Thày.
Hảo Mơ! Dung Mơ tiếp đi.
“NGUYÊN” Hưng tiếp có phải không thưa Thày?
Đúng mẫu MƠ.
H là..là HÙM mộ Mơ – không phải Thày CHẾT mà là mất hìngh tướng MƠ, Mão Mơ mộ còn lại TÁNH KHÔNG (CÓ) MƠ. THAMSÂNSImơ làm mộ HÙMmơ H1 - N1; N là là…NO – THỎA MÃNmơ hay CHÂN LÝmơ, cũng nó MINH MẪN SÁNG SUỐT (GIÁC NGỘ) và KHÔNGmơ.
A- H 1 - N 1 là RỒI mơ TAN (M… e…o – m – u – e – o…)
NGUYÊN MƠ H 1 - N 1 HỔmơ. Con (Hàimơ – tức Minh Mẫn Thái) Mơ tiếp H-H và N-N để Cha (Thày) xem Mơ?
H là Humanô (Hàimơ nói trại từ tiếng tây “human” đó) có nghĩa là NHÂNmơ của NGƯỜI ĐÙAmơ nguyên Ngộ, CON NGƯỜImơ, là HÙMơ HAMMUỐNDỨT, là Hư ẢOmơ, là HẢOmơ. M – u – e – o o o!
Dung H - N MỘTmơ Cha (Thày) xem!
A! a! a! ĐÙAmơ là HƯ ẢOmơ, là NHÂNmơ Hưng MUỐN (THAM, SÂN, SImơ) Mộ HÙMmơ HAMMUỐNDỨT, Gum (Hưng MÙNG) MƠ MỘTmộtMộtmơ.
MINGH mẫn mùng Mơ NGỘMơ HỔ (Hưng MUỐNmơ muốn mingh mẫn ngộ MƠ là Hổ Mơ, Con có NgheNGHEnghe MƠmơMơ?
Gừ gừ (dạ). HƯNG MUỐNmuốnMuốnmơ một cách Mingh mẫn sẽ TRỪ THAMmơ SÂNmơ SImơ ĐƯỢC MỘTmơ và cũng là ĐƯỢC N 1mơ – NGUYÊNmộtmơ, THỦNGmơ Một Mơ MƠ (GIẤC MƠ HOÀN NGUYÊNmơ MỞ) hài nhi Hưngmơ có đúng KHÔNG Mơ chưa thưa CHA (THÀY)mơ?



2. Tiểu phẩm thứ tư:

Xin Thày chỉ dạy cho con – Amunô (MơMƠmơ) biết muốn khỏi bị nhiễm trược khi đi đám ma hay vào bệnh viện, mơ HỔ mô?
Hảo. Muốn HỔ phải TÌM HỔmơ. Amunô có Hưng Mơ làm toán KHÔNGmơ?
Dạ có ạ.
Hãy Mơ 1 đi!
Ý THÀY (Munô) là munôMỘT Mơ? MÙNGmơ MỘT á? Vậy HAI Mơ mô?
1001 MÙNG MINH MẪNMơ NGỘmơ gì?
Dạ, Mơ Hưng hệ đếm NHỊ NGUYÊN ạ.
Amunô HỔ DO (lý)?
A, EURIKA! Đó là sắc bất dị không không bất dị sắc: có mà “no” (không), “no” (không) mà có. 1 thắng 0, 0 thua 1 – được ăn cả, ngã về không; 1 hưng MINH MẪN MƠ, 0 là MÙ MƠ; MỘT cạnh KHÔNG là mườimơ (con số 10), KHÔNG chạy (đứng) trước MỘT ta MƠ MỘT (con số 01). Lấy MƯỜI chọi MỘT chẳng chột cũng què, vậy ta Mơ (niệm) MƯỜI MỘT ba lần hay 11 (con số 11 hoặc 1 + 1) đều được ạ. Hoặc 1001 ta MƠmơMơ (MUỐN) mơ HỔmơ nên mơ (đọc) thẳng 4 con số đó: Một Không KHÔNG MỘT mà… Hưng Mơ MỘT KHÔNG là đủ – THAM MộtMỘTmột đủ Hổ rồi. Tóm lại Amunô chỉ đọc MỘT ba lần là HỔ Mơ.
MỘNG Mơ thêm tí nữa Thày muốn xem Minh Mẫn Thái có thông minh không nào?
1 + 1 = 1 NO "KHÔNG" (0) VÀ 10 tuy hai mà một; bất Hưng mơ NHỊ phân. 10 – 1 = 9, chín là con số lãomơ, mười phân HƯNGmơ TRỪ MỘTthammơ để ĐƯỢC LÃOmơ; BẤTBIẾNmơ; KHÔNGSINHKHÔNGDIỆTmơ; KHÔNGCÓTÁNHmơ; HÙMmơ; TANmơ CÒNlạiTánhKhông(có)mơ; Nhưng chẳng ai lại đọc 10 – 1 = 9 cả, chắc là nên đọc 1019 hoặc 101 bằng (=) 019 mà muốn 101 = 019 ta lại phải làm TOÁN trừ, điều này không ổn rồi. Vậy nên tốt nhất TataTa ĐỌC thần chú CHÍN: chín, chín, chín. (M m m) 9999 vàng 4 số 9 đấy. 1 + con số 8 cũng = 9, dung Mơ 1 thêm hai nửa con số 0 của số 8 TataTa cũng có 1 + 00 = 9 có nghĩa là dung MỘTcó – MÙ ẢOmơ mới có MơMƠmơ (MUỐN) mà LU ẢO MuốnMUỐNmuốn (Muốn MƠ) MINH MẪN MƠ Mơngộ và HAM MUỐN là CHẾTmơ TÍCH Mớmơ nên Ham Mơ MINGH MẪNmơ GIÁC ĐỘ TAtaTa; HAI “KHÔNG” [KHÔNGkhôngKhông]: MƠ mùng Ngộ (VÔ MINHmơ) và MUỐNmơ (THAM, SÂN, SImơ) TataTa cũng Có LÃO CHÍN (9). A, mà THÀY (Hùmmơ – CHAmơ) là VUA MUỐN CHÍN (mùng 9 – ngày Vía NGỌC HOÀNG) mà nên Amunô (con) hy vọng Chung MƠ MÙNG MỞ mơ (Hoàn NGUYÊNMơ) MamaMA nào dám NHẬPmơ THÀYmuốnmơamunô?
Hảo Mơ! HÙM MUỐN MỘTmộtMộtmơ thôi. TẤT CẢ do MỘT mà có, HƯNGmơ Hổ người Mơ có thể niệm, đọc, suy nghĩ về bất cứ con số nào với điều kiện TIN TƯỞNGmơ con số đó là MộtMỘTmột (một) MUỐNmơ Hổ. MỘT (NHẤT) Tâm niệm MộtMỘTmột(mơ) là đủ. Từ con số 1 Hưng MƠ Muốnmơ có thể biến hóa nó thành 999 hay 9999 hay 000; 0101; 1111; 0110; 0011 v.v.. là tùy vào Ýmơ MỖImơ. Bây giờ Amunô đã hiểu chưa?
VÔ CÙNG TẬNMơ ạ.
M m m m – Mơ ơ…ơ…ơ

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 11 tháng 5 năm 2009
Nhằm mùng 9 tháng Tỵ năm Kỷ Sửu

Thursday, May 7, 2009

# Kể lại chuyến hành hương mơ Phật độ

Người trình bày: Thái Minh Mẫn


Bá tòng HƯNG Mơ NGUYÊN


LỊCH HÀNH HƯƠNG

25/4/ 2009 (mùng 1 âm lịch tháng 4 năm Kỷ Sửu): TPHCM – Châu Đốc – Bình Khánh – Pnôm Pênh.
26/4/2009: núi Cổ, đền Ăng Co.
27/4/2009: núi Tổ
28/4/2009 – 29/4/2009: núi Tà Lơn (cao 2000 mét)
30/4/2009: Pnôm Pênh – TPHCM

MẦU MƠ TRÊN ĐƯỜNG HÀNH HƯƠNG VỀ ĐẤT PHẬT

Ngày 25 tháng 4 năm 2009 đoàn chúng tôi gồm mười người (5 từ TPHCM, 5 từ An Giang) hợp nhất tại cửa khẩu Bình Khánh An Giang dưới sự hướng dẫn của chị Na một Việt kiều sống tại Campuchia đã 21 năm làm thủ tục qua biên giới. Trải qua một đoạn đường 45km từ bến xe châu Đốc với một hành trình tương đối vất vả vì phải ngồi trên xe honda ôm chở ba làm chân tay chúng tôi tê dại, mệt mỏi dưới cái nắng nóng chúng tôi đã đến cửa khẩu Bình Khánh. Vào khoảng 17 giờ chúng tôi đã đặt chân tới thủ đô và dừng chân ở nhà Thủy (cháu gái của Na) ở số nhà 25 đường 318 Pnôm Pênh.

Năm giờ sáng ngày hôm sau 14 người (chúng tôi đã cảm nhận trước về số người) khởi hành đi viếng núi Tổ. Đoạn đường 120km không làm chúng tôi mệt mỏi, trái lại rất phấn chấn. Một cảm nhận thoáng đến trong tôi là đất nước Campuchia còn nghèo, nông nghiệp không phát triển bởi thiếu hệ thống thủy lợi, người nông dân chỉ trồng cấy một vụ vào mùa mưa, đất bỏ hoang nhiều, rau quả rất nghèo nàn và mắc hơn so với Việt Nam. Chúng tôi đến chân núi lúc 8g30, và bắt đầu dở cơm mang theo ăn sáng, sau đó lên xe để bác tài chở lên núi. Núi Cổ có cách đây hơn ngàn năm, ngày nay người ta đã xây cho du khách một lối lên gồm 780 bậc. Chúng tôi dừng lại ở một điểm thắp nhang, đèn cày trình Mẹ và được hướng dẫn đến một khe đá cầu nguyện và thảy hai đồng xu qua khe đá. Tương truyền rằng nếu cả hai đồng xu rơi vào cái vũng nước dưới khe thì bạn được thỏa mãn lời ước nguyện. Na ngồi bên cạnh và lắng nghe tiếng những đồng xu rơi và nói lại cho chúng tôi: chị Bình, Thúy được như ý, còn tiếng vang đồng xu tôi ném dường như to và lạ nhất trong đoàn và nó như tiếng đàn. Chẳng biết có phải lời nguyện cầu của tôi cho cả đoàn được tâm minh trí sáng, ngộ được tánh không mơ ngay trong kiếp sống này, cho cửu huyền trăm họ giải được hết nghiệp trần, cho tất cả những người già (tôi đang liên tưởng đến mẹ già của tôi ở nhà), người bệnh trước khi cởi bỏ chiếc mão trong vai diễn của mình không bị đau đớn hành hạ thân xác mà tiếng động lại vang lên một cách khác thường như vậy? Hai hàng nước mắt tôi tuôn trào…Một đồng tu đi bên cạnh thắc mắc tại sao tôi khóc? Phải rồi, lệ tuôn vì tôi cảm thấy thương xót cho ông bà tôi xa xưa vì đói nghèo phải kiếm miếng ăn qua ngày, không được đọc sách, học hành, không được gặp Minh Sư chỉ dạy cho tu hành một cách minh mẫn, nay tôi là người quá phúc. Tôi nguyện cầu cho mỗi bước chân tôi đi là nghiệp của cửu huyền nội ngoại, của ba tôi được tiêu trừ.

Núi Cổ còn hấp dẫn chúng tôi vì vẻ cổ kính, thanh tịnh. Chúng tôi bước vào đại điện thắp nhang, cầu nguyện. Những ngôi chùa ở Campuchia có những hoa văn khác với chùa Việt (các hoa văn giống như Tháp Chàm ở Nha Trang). Các bức tượng Phật được đặt ngay dưới đất chứ không ở trên bục cao hoặc bậc tam cấp như ở Việt Nam. Khi cúng dường các tăng, ni chúng tôi được họ đọc trả lại một câu kinh gì đấy và rảy nước Thánh thơm mùi hoa ngọc lan lên đầu và mặt chúng tôi. Tại đây chúng tôi kỉnh lễ dấu chân Cổ Phật và nguyện cầu gửi bỏ lại nơi này những bệnh tật của mình, Ông Bò (tượng con bò), thảy đồng tiền giấy xuống cái giếng khô để xem ước vọng của mình có trọn vẹn hay không, chiêm ngưỡng một cục đá 12 kg nổi trên mặt nước.

Khi còn ở nhà cô bạn tôi dặn nhất định phải thăm quan Ankor Vát và Ankor Thom, chùa vàng chùa bạc, tôi đã được biết: Ankor thuộc thành phố Siem Riep, cách thủ đô Phnôm Pênh hơn 300km. Quần thể kiến trúc đô thị, đền đài vĩ đại Ankor gồm 600 công trình nằm rải rác trong rừng rậm rộng 60km2, năm 1992 được UNESCO công nhận là di sản thế giới. Lăng tẩm, đền đài mang đậm chất huyền thoại này được hình thành từ việc huy động toàn bộ sức mạnh vương quyền và vắt kiệt sức dân. Vua Giaiavacman II bắt đầu cho xây dựng Ankor vào thế kỷ IX đánh dấu thời kỳ huy hoàng nhất của dân tộc Khmer. Đến thế kỷ XII, vua Giaiavacman VII sau khi cho xây dựng Bayon, khu đền kỳ lạ nhất, lãng mạn nhất và giàu sức sáng tạo nhất của con người đã đánh dấu chấm hết cho triều đại Ankor.

Ankor Vát

Buổi chiều đoàn chúng tôi về thăm đền Ankor. Vé vào cửa là 20 USD một người nhưng do có hướng dẫn của Na và chị Huệ chúng tôi đã “làm tỉnh” vào cửa như một người Miên thực thụ nên đã trốn được vé. Người tu mà còn gian dối, xấu quá có đúng không các bạn? Một điểm lưu ý cho các bạn là nếu các bạn có hành hương như thế này xin đừng mặc đồ màu lam như các cư sĩ Việt Nam kẻo các bạn không những không “cải trang” được thành dân bản xứ mà không được vào những nơi tôn nghiêm như đền, chùa, và lên núi (nicô Hồng Ngọc trong đoàn đã phải cải trang thành nicô Khmer mới vào được đấy!).

Thật vậy, xếp sau ngôi đền Sri Ranganathaswamy nằm ở thành phố Tiruchirapalli của Ấn Độ, một ngôi đền Hindu quan trọng lớn nhất trên thế giới, được xây dựng cho Vishnu, một trong ba vị thần trong đạo Hindu với tổng thể ngôi đền đồ sộ bao quanh một khu vực rộng khoảng 63 ha với 7 bức tường đồng tâm, bức tường phía ngoài cùng có chiểu dài khoảng 4 km, có lối ra vào ở dưới những kim tự tháp đầy màu sắc và 21 lối đi tổng thể, lối đi lớn nhất có 15 tầng và có độ cao gần 60m, Ankor là ngôi đền lớn thứ hai ở Campuchia. Ngôi đền thường đi vào lịch sử và tín ngưỡng, tinh thần của rất nhiều tiểu thuyết cũng như những bộ phim hành động của Hollywood đó chính là ngôi đền mang tên Ankor Vát. Ngôi đền nổi tiếng nhất thế giới này là ngôi đền Hinđu đầu tiên, xây dựng cho Vishnu. Vào thế kỉ 14, 15 khi đạo phật được truyền bá rộng khắp ở Châu Á, nó trở thành một ngôi đền Phật giáo. Thế giới phương Tây cũng đã biết đến ngôi đền này khi một vị hòa thượng người Bồ Đào Nha vào thế kỷ 16 đã đến thăm ngôi đền và đã hùng hồn miêu tả nó như “một công trình xây dựng phi thường mà không bút nào tả được, đặc biệt là nó không giống với bất kỳ ngôi đền nào trên thế giới. Ngôi đền này có những chiếc tháp nhọn, những hình trang trí và tất cả những chọn lọc tinh tế mà trí tuệ con người có thể tưởng tượng ra”. Những lời nói của ông vẫn còn vang vọng đến tận ngày nay.

Ankor Vát được bao bọc một mặt bằng hồ sen lớn nước trong veo, rộng đến 190 mét, đường vào đền Ankor Vát là đoạn cầu đá dài bắc qua hồ nước bao quanh đền. Đền Ankor Vát hình chữ nhật, dài 1.500m, rộng 190m. Với chu vi gần 6km, diện tích khoảng 200ha, với 5 tháp khổng lồ, lớn nhất thế giới, tháp chính cao 65m tương truyền do những người phụ nữ xưa kia xây. Đó là những tảng đá màu xanh xám to có, nhỏ có nặng hàng tấn được xếp chồng lên nhau mà không có xi măng hay vôi vữa kết dính thành một cung điện theo tâm trí tưởng tượng của con người giống như trên trời Đế Thiên Đế Thích vậy nên người ta còn gọi nó là Đế Thiên Đế Thích. Chúng tôi dọc theo những hành lang cung điện dâng lễ, nguyện cầu, ngắm nhìn những hồ tắm của vua, ghé vào một cái ngách dựa lưng vào tường đá đấm lên ngực mình nghe tiếng trống trời trong ta âm vang.

Ankor Thom cách đó không xa, với khuôn viên rộng lớn hơn Ankor Vát theo truyền thuyết được những người nam xây nhưng do mải chơi, uống rượu nên đền đã không hoàn thành, khắp nơi ngổn ngang những phiến đá lớn, nhỏ đền chỉ có cái khung nham nhở vì thế nên khách tham quan dễ dàng nhận thấy trước cổng đền hai bên có 108 tượng nam bằng đá bị phạt không được vào thành do không hoàn thành nhiệm vụ, trong khuôn viên đền có 7 ngôi mộ của các bà hoàng hậu bị chôn sống theo vua khi thất trận. Ankor Vát, Ankor Thom là hai ngôi đền lớn từng là thủ phủ của đế chế Khmer.

Theo các nhà nghiên cứu, Ankor Thom là công trình đồ sộ nhất với hàng chục tòa thành. Hạt nhân của mỗi đô thị là một ngôi đền trung tâm trên một mặt bằng hình vuông, dạng đền núi, mô hình núi vũ trụ Meru, từ đó, tỏa ra 4 hướng Đông- Tây- Nam- Bắc. Đa số các quần thể đền núi ở Ankor Thom đều được xây dựng theo hình Kim Tự Tháp 3-5 bậc với 5 tháp trên đỉnh. Ở đường dẫn tới trung tâm tháp có hình các con sư tử, voi và rắn thần Naga. Tại nhiều diễn đàn khoa học quốc tế, nhiều ý kiến cho rằng việc gia công và vận chuyển hàng triệu khối đá sa thạch kích cỡ lớn và sắp đặt chúng theo hình mái vòm hoặc thể xây với độ vững chãi hầu như không suy suyển qua nhiều thế kỷ là những kỳ công dường như không phải của con người và đến giờ vẫn chưa lý giải được. Kỳ ảo và huyền diệu nhất Ankor Thom là đền núi Bayon, được Giaiavacman VII xây dựng vào thế kỷ XII. Trước khi vị vua này lên ngôi thì vương quốc Ankor đang bị quân Chàm đánh phá dữ dội. Sau khi giành lại đất nước từ quân đội Chàm, vua Giaiavacman VII cho xây dựng tường thành bằng đá cao 8m, hào rộng 100m để bảo vệ đô thành. Từ tường thành có 5 cửa vào, bên trên các cửa ra vào là các tháp có hình mặt người, 2 bên vào Ankor Thom là 54 pho tượng lớn ôm ngang thân con rắn vĩ đại, bên trái là các vị thần, bên phải là các quỷ.

Chúng tôi chỉ ngồi trên xe dạo một vòng ngắm Bayon – đền đá bốn mặt. Theo kể lại Bayon có 54 tháp, lô nhô như 1 rừng đá, trên mỗi tháp có 4 hình mặt người, tạc theo các huyền thoại của nhà Phật, tai nghe 4 phương, mắt nhìn 8 hướng, đang mỉm cười huyền bí. Người ta nói rằng, 216 nụ cười Bayon đều là gương mặt và nụ cười của vua Giaiavacman VII. Và theo tính toán của một nhà điêu khắc người Pháp, để chạm khắc tất cả những hình bằng đá ở Bayon thì phải có 1.000 nhà điêu khắc giỏi làm việc chuyên cần trong 20 năm. Bayon vì thế đã bừng lên rực rỡ đến mê hồn trong thời đại huy hoàng của Ankor, của lịch sử, kiến trúc và nghệ thuật Khmer.

Tôi hiểu ra một điều sự tương truyền về những người nam, người nữ xây dựng Ankor là Tâmmơ của người dân cho rằng sự minh mẫn sáng suốt nảy nở, xóa bỏ vô minh bởi chính sự chăm chỉ cần cù của những người phụ nữ đã giúp họ thành công xây được đền. Họ đã vát tỉa, tu sửa chính mình để trang hoàng cho mình khung trời Đế Thiên Đế Thích. Sự đoàn kết yêu thương trong lao động và cuộc sống đã kết nối những người phụ nữ ấy và giúp họ thành công mãn nguyện, giúp cho những lời cầu nguyện từ sâu thẳm trái tim mình có thể vang xa vào trong không gian bao la của Vũ Trụ.

Sự hoang tàn của Ankor Thom khiến tôi mơ màng liên tưởng đến một Minh Sư nào đó đã giúp vua Giaiavacman dùng sự thần diệu của không gian bốn chiều xây dựng hai đền lớn cho vua, nhỏ cho hoàng hậu. Nhưng rồi trí tuệ đã được đặt bên cạnh “cùm Mơ” (Nguyên) MUỐNmơ để rồi sự tham lam, lòng đố kỵ, ganh ghét đã dẫn họ đến những cuộc chiến mà hậu quả là máu chảy, lệ rơi, cung điện nguy nga bị tàn phá, đất nước bị suy đồi. Thăm đền Ankor chúng tôi nhận được bài học về lòng từ bi bác ái yêu thương giúp đỡ giữa người với người – chìa khóa cho sự thành công và khai mở trí huệ. Trí huệ khai mở giúp cho con người minh mẫn sáng suốt, nhưng nó phải luôn được con người hướng THƯỢNG, đặt nó bên cạnh tình thương như âm với dương, gạt bỏ cái TÔI thì mới tồn tại bền vững và NGUYÊNngộ một ngày không xa. Ham hưởng thụ vật chất, lười nhác sẽ dẫn đến thất bại, vô minh hoài hoài: HAM mơ (tham sân simơ) – Mơ ham (Muốn: Tham Sân SiMơ) – HAM mơ – Mơ ham… dẫn chúng sinh luân hồi sinh tử mãi không thôi. Nam, dương tượng trưng cho tiên cảnh đầy khoái lạc tu khó thành; nữ, âm, tượng trưng cho trần gian khổ đau dễ đạt đạo, mơ tôi có đúng Mơ?



Ankor Thom vẫn còn dang dở?


Bayon với nụ cười bí ẩn?

Núi Tổ (tiếng Khmer Numklen) là một núi đã được tôn tạo để thu hút khách du lịch với vé vào cửa 20USD một người nằm ở Xiêm Riệp. Mùi hoa ngọc lan thơm ngát trước cửa chùa làm tôi xúc động nhớ tới trước kia khi mới được khai mở Thầy cũng dẫn dụ tôi bằng sự ban thưởng mùi hoa ngọc lan cho tôi. Chúng tôi lên lầu lạy Phật Tổ mà hình tướng được tượng trưng bằng tảng đá lớn được chạm trổ hình Đức Phật nằm. Năng lượng nơi này thật nhiều và thanh tịnh. Sau đó chúng tôi xuống núi theo một lối khác, thắp nhang lạy Mẹ Quan Âm, chụp hình kỷ niệm bên tảng đá mà khi lên hình người ta thấy rõ Tiên Ông đứng phía sau, rồi xá ông Cùi người mộ đạo, xem dấu con voi trung thành với chủ (ông Cùi) đập đầu vào đá mà chết. Tất cả chúng tôi múc một ít nước đem về dưới tảng đá lớn kỳ lạ, nó nổi trên mặt đất khoảng 3, 4 mét nhưng không hiểu vì sao ở giữa có nước quanh năm, người ta tin rằng uống nước núi đá ngàn năm hết mọi bệnh tật. Buổi trưa đến chúng tôi tản xuống bờ suối chia nhau những bát cơm thanh đạm và chụp mấy tấm hình kỷ niệm dưới suối, nơi mà người ta cho rằng có thể rũ bỏ mọi nghiệp chướng của mình nếu tắm mình trong dòng suối này. Một điểm lưu ý nơi đất Phật Campuchia tượng các vị Phật cưỡi (đứng trên) cá sấu chứ không cưỡi rồng hoặc cá chép như trong tâm trí tưởng tượng của người dân Việt Nam. Tối về được nghỉ ngơi trong một khách sạn làm chúng tôi bớt cảm giác nóng nực. Từ đây tới Biển Hồ chỉ có vài chục cây số nhưng chúng tôi đành lỡ hẹn Biển Hồ hẹn dịp khác vì phải quay về thủ đô chuẩn bị cho chuyến đi núi Tà Lơn (tiếng Khmer gọi là Bokor – Bốc cô) ngày mai.

Nung nấu ý mơ Phật Tổ là Phật Thầy Tây An, là Mẫu Mẹ Quan Âm Bồ Tát tôi cùng các đồng đạo hưng mơ Mingh mẫn MƠ một ngày hình tướng các Vị Tổ Thầy đi trước mất dung MÃO Mơ chung MơMơ Tánh Khôngmơ HÌNH TƯỚNG để Thành Đạo. Một quá trình thay đổi TÂMmơ theo chiều hướng đi lên, tiến bộ là: mừng MÙNG (VÔ MINH) mở Mơ (tự tánh hé lộ) – mừng Lão ÂMMơ (QUANÂM) mở MINH MẪN Mơ cho chúng tôi (Tâm THANH tịnh) – Mẹ Quan Âm là Tôi, Các bạn TÔI, là Âm Thanh Tuyệt Diệu của Vũ Trụ (MINH MẪNmơ) – Mở MƠ (cho) TÔI, MƠ (cho) BẠN (còn Nguyênmơ)? Mơ Tôi MẦU Mơ? Hìngh tướng làm cản trở sự tiến bộ trong tu tập? Bạn tham thiền ngộ Nguyên TÂM là ngộ Âm Mơ hay hìngh tướng mớ? Âmmơ MINH MẪN là ÂM mở từ sự CẢMmơ của thân mơ, khẩu mơ, ý mơ? Và MỘTmơ là MỘTmộtMột Mơ do (vì) TataTa Mơ hìngh tướng của TÂM giả Kiến tánh Mơ? MƠmơMơ là HÌNGHTƯỚNGCẢNminghmẫnMơ, TANmơ là HẾT NGHIỆP do (bởi) Mơ HẾT.

Chúng tôi đã có một buổi tối ở Nam Vang không có gì vui vẻ lắm vì được biết chuyến đi Tà Lơn ngày mai chưa chắc thành công: Na cho biết Tà Lơn là núi quốc cấm nhưng có rất nhiều người tu từ Việt Nam lặn lội qua đây đi chui nhủi trong rừng rậm và nếu kiểm lâm bắt được họ sẽ phạt 200USD một người, và có nhiều người trên 70 tuổi chỉ ước ao một lần lên núi Tà Lơn chết cũng thỏa nhưng họ đã không thể lên được, vả lại nếu có lên núi thì ngày 29 âm lịch họ mới cho lên với lý do mang đồ lên chùa trên núi, còn hôm nay mới là ngày 27, quĩ thời gian chúng tôi không có nhiều... Với tôi, tôi chỉ biết đây là một núi đầy huyền linh, nơi Ngài Cử Đa đệ tử của Phật Thầy Tây An tu và đắc đạo Tiên ở đây.

Chúng tôi rời nhà lúc 6 giờ sáng ngày 28/4 thẳng tiến về tỉnh Cambode, ghé chợ mua bông, trái cây và đi “hú họa” trong kiên quyết. Xe dừng lại trước cổng đường lên núi, tôi ngồi phía trước cầm bông để tỏ vẻ cho thấy đoàn lên chùa cúng Phật. Sau một hồi lâu Na nói chuyện với những người gác cửa chúng tôi được phép lên núi phải trải qua 30km xe chúng tôi mới đến được chùa Nam Thiền. Chúng tôi diện kiến ông Lục, chủ trì chùa, người Việt nam duy nhất tu ở chùa này. Mây mù tỏa hơi lành lạnh, rồi những giọt mưa sớm của mùa mưa năm nay khiến chúng tôi liên tưởng đến Đà Lạt quê nhà. Sau bữa cơm trưa cháu Minh (tu sĩ chùa Phước Điền An Giang) đề cập đến việc lội bộ đi tiếp. Tôi không hiểu là đi đâu nhưng cứ nghe loáng thoáng là xuyên rừng khoảng 60 km cả đi lẫn về là nhụt chí quyết định không đi. Ý tôi lúc đó cũng giống bốn người đoàn thành phố (cô Diệu, chị Bình, chị Bích, Thúy). Để khuyến khích mọi người không sợ khó, sợ khổ Minh kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện có người đi rừng bị lạc nhưng gặp được ông già cho trái cây, thức ăn, chỉ lối ra nhưng đến khi gặp lại mọi người tất cả đều xác nhận ở đó chỉ toàn là cây. Tôi vẫn quyết định ở lại, và cứ nghĩ mọi người đã ra đi với một cái xoong, mấy ổ bánh mì, vài gói mì ăn liền và yên trí đi rửa chén. Một cảm giác nuối tiếc vụt lên trong tôi, nhưng rất may Minh đã quay lại và bảo chưa đi. Nắm cơ hội xuýt bị vuột, tôi quyết định đi và chỉ kịp chạy lên nhà nghỉ báo với mọi người cùng đoàn, mang theo một bộ đồ, chiếc mền xỏ vào đôi dép có quai hậu mà chị Bích đổi cho. Tốp xuyên rừng chúng tôi gồm tôi, cháu Minh, anh Hai (ba cháu Lãm tu ở chùa Phước Điền ngày xưa đã dẫn chúng tôi hành hương ở vùng Thất Sơn), và Thảo, Thái một cặp uyên ương sắp cưới. Tôi đã không kịp hỏi Minh đi đâu chỉ nghĩ là đến một ngôi chùa nào đó trong rừng nên cắm cổ đi. Chúng tôi lầm lũi đi trong sương mù, rồi mưa bắt đầu rơi mỗi lúc một nặng hạt. Khung cảnh trước mắt chúng tôi hiện ra mỗi lúc một đẹp. Cháu Minh cho tôi biết đây là Lan Thiên. Chỉ có thể là một nhà văn giỏi mới có thể tả hết được cảnh đẹp ở đây. Rất tiếc tôi là một người dở văn chương nên chỉ có thể “chép” lại bức tranh thần tiên này bằng ngôn ngữ sơ sài mong bạn đọc thông cảm. Thật vậy, đó là một “bình nguyên” đá bằng phẳng màu đen có, bảy màu có, có rất nhiều những tảng đá to nặng hàng tấn hình con cá sấu, chim, trâu, qui, rồng… tha hồ cho tâm mơ của bạn vẽ thú trong một rừng cây kiểng các loại, chả thế mà Ngài Cử Đa trước kia có để lại trong cuốn “giảng Tà Lơn” của mình là:

“LAN THIÊN một kiểng chép chơi.
Non cao đảnh thượng thảnh thơi vô cùng:
Hiu hiu gió thổi đùng đùng,
Phất phơ liễu yếu lạnh lùng tòng mai,
Mùa xuân tới kiểng lầu đài,
Tháng giêng mùng chín thi tài hùng anh,
Tứ vi mây phủ nhiễu đoanh,
Bồng lai một cảnh hữu danh tư bề”.

Vâng, những bước chân cao thấp của tôi dưới mưa, thình thịch trên cát trắng và đá màu khiến tôi ít có thời gian ngắm nhìn toàn cảnh bức tranh nhưng mỗi lần nhìn lên tôi thấy mình quá nhỏ nhoi, quá yếu đuối trước thiên nhiên lớn lao, núi rừng hùng vĩ. Đã có lúc tôi nghĩ đến đường xa mà hối hận cho quyết định của mình nhưng rồi tiến thoái lưỡng nan, đành phải chú tâm vào mỗi bước chân của mình với ý nghĩ cứ đi rồi sẽ đến. Lan Thiên cái tên gọi làm cho người ta thoáng nghĩ đến hoa lan hay phong lan của cõi tiên. Cây cảnh trên này rất nhiều đặc biệt là cây có hai loại lá gọi là bá tùng (lá của hai cây bách và tùng trên một cây), mai trắng, mai hồng năm cánh, cánh hoa mai rất dày, có lẽ mùa này lan rừng ít trổ bông nhưng tôi cũng hái được một bó bông địa lan màu hồng cánh sen định bụng tới nơi dâng cúng Thầy Mẹ.

Về điểm lạ, quí của cây kiểng bá tùng người ta có câu ví von:

“Người tu như thể bá tùng,
Ai ai cũng quí cũng trông cũng nhìn”

Tôi, các bạn hẳn chúng ta ai cũng muốn như cây bá tùng, từ cái nhị nguyên của hai loại là tùng, bách hợp nhất trở về nhất nguyên của một cây dũng mãnh trước phong ba bão táp có đúng không?

Minh hái cho tôi một bông hoa màu vàng từ một chùm dây bò như dây khoai lang, có đuôi phía dưới như đuôi hoa loa kèn, đầu nó giống như đầu dương vật thường được gọi là trái nước, bảo tôi bật nắp hoa ra uống nước trong đó và giải thích thêm cho tôi biết xưa kia Tổ Thầy đi rừng dùng loại nước từ hoa này để giải khát và tăng thêm sức lực, nó là kết tinh của sương và chỉ nên dùng những bông hoa chưa bị bật nắp, cây có tác dụng giải độc gan vì thế khi trở về chúng tôi đã hái một ít mang về nhà nấu nước dùng thử.

Chúng tôi dừng lại chùa Bình Thiên (nay đã bị tàn phá chỉ còn lại dấu tích cái mái) dâng những bông hoa lan hồng đẹp nhất thế gian lên Tổ Thầy và ước nguyện tinh tấn tiếp bước theo chân các Vị Tiền Bối.

Mưa vẫn rơi, cái túi đằng sau tôi thực sự làm phiền tôi, nó trở nên quá nặng và thít chặt vào hai vai làm tôi phát nghẹt thở nên đành gửi lại cho cháu Minh mang giúp. Minh phát hiện một con rùa trước mặt nói với tôi và lẩm bẩm nếu trước lúc đi mà thấy con rùa này thì sẽ ở lại, còn tôi thì cho rằng đoàn đang được một trong tứ linh đón đường chào mừng. Đi được một quãng lại thấy một con cá to tung tăng lội trong nước tôi cảm nhận mọi thứ sẽ suông sẻ. Ở Bình Thiên chúng tôi phải băng qua hai con suối trong đó tôi đã suýt bị một con suối nước lớn cuốn trôi may mà có ba người nam giới kéo lên. Chắc bạn cũng muốn biết lúc đó cảm giác của tôi như thế nào? Chả là tôi không biết bơi nên khi bước xuống nước lạnh sâu ngập tới bụng tôi có cảm giác như bị ngợp nhưng rồi ý chí mạnh mẽ khiến tôi hết sợ, ngay cả lúc bị trôi tôi vẫn bình tĩnh nghĩ rằng sẽ vượt qua được hiểm nguy: người đi hành hương bao giờ cũng có Trời Phật độ, tôi có quá Mớ (“hợm hĩnh”) không?

Chúng tôi lần lượt dừng lại kỉnh lễ nơi Cổng Bàng Ngự (hai cột đá có hình như cái trụ), dừng chân quan sát Ruộng Năm Dây (những hòn đá màu đen to ước nặng hàng tấn ở đây có hình như chiếc bánh xu, xếp thành năm hàng, khi Đức Thầy – Đức Huỳnh Giáo Chủ đi ngang đây đã đặt cho nó cái tên là đàn năm dây), băng theo đường mòn trong rừng và dừng chân ở Tứ Giao Điện (nơi ông Cả – Thân sinh của Đức Huỳnh Giáo Chủ tu tập và NGỘ đạo) lúc 17g30. Tứ Giao Điện là một tảng đá tự nhiên rất lớn bằng phẳng được chống bởi các hòn đá tự nhiên khác tạo thành một cái động đá có 4 cửa ra vào. Tôi thật ngỡ ngàng vì cứ tưởng mình phải được tới một cái chùa nào đó có mái che và thú thật có phần hơi thất vọng vì công sức chuyến đi của mình. Chúng tôi làm lễ cúng các Vị Tổ Thầy và giăng chiếc bạt bằng ni lon trên một tảng đá lớn ngủ qua đêm. Hơn năm tiếng đồng hồ dầm mưa trèo đèo lội suối băng rừng hơn hai mươi cây số ai nấy đều ướt mèm nhưng thật may tôi còn được một bộ đồ mang theo còn khô và tấm mền hơi ẩm. Tôi cảm thấy thật sự khỏe mạnh tỉnh táo lạ thường ngoại trừ ống quyển bị sưng trầy do thụt hố vì trời mưa nhưng không có cảm giác bị đau đớn (?) Thái bị lạnh và sốt nên li bì suốt đêm sáng mới khỏe lại, còn anh Hai cũng thấm lạnh phải thoa kem mới chịu nổi, cháu Minh thường dẫn các đoàn lên đây nên không hề hấn gì, còn tôi không ngủ suốt đêm tha hồ nghe tiếng những con ve sầu rền rĩ và tiếng nước suối ầm ì quanh đây vì đây là lần đầu tiên trong đời tôi nằm ngủ trong rừng sâu dưới trời mưa lạnh. Trong đoàn chỉ có Thảo nằm ngủ với bộ đồ ướt một cách ngon lành và có cảm giác là được ngủ trong nhà có mái che ấm cúng, nghe tiếng ông già và ai đó nói lao xao nhưng không rõ mặt. Sáng hôm sau chúng tôi lạy các Vị Tổ Thầy, dời gót khi trời còn nhập nhoạng. Dọc đường về chúng tôi ghé thăm hồ sen bằng đá (nói là hồ chứ thật ra là cả thiên bàn đá xanh đen hay xanh xám hình lá sen to như những chiếc bàn dài khoảng một thước, rộng 4 hay 5 tấc đặt trên ao – “sàn đá”), Minh còn chỉ cho chúng tôi những hạt sen bằng đá. Điều này khiến chúng tôi liên tưởng đến chín phẩm Sen Vàng biểu tượng cho Tây Phương Cực Lạc Quốc Độ và mơ màng nghĩ đến khi Đại Hội Long Hoa mở Mơ MINH MẪN cho tất cả chúng sinh ai là người có vinh hạnh được dự và chiêm ngưỡng nó? Làm thế nào để nó luôn ở trong TÂMmơ của mỗi chúng ta?

Tôi tiếp tục ngắt những bông hoa địa lan với tâm nguyện thay người mẹ đang ốm yếu vì bệnh tật, già nua, thay cửu huyền thất tổ nội ngoại dâng lên Thầy Mẹ cầu xin cho họ được khỏe mạnh, an lạc, gia đạo gặp mọi điều tốt lành. Cháu Minh đi nhanh quá, nhưng tôi cũng phải cố gắng để không thể rớt lại sau nó nhiều vì phải chú tâm vào việc tìm hoa trên đường đi. Lạ thay những bước chân tôi như nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn, tôi quên cả mệt mặc dù phải cúi xuống rất nhiều để hái hoa. Tôi đã có trong tay một bó hoa nào địa lan màu hồng cánh sen, nào lan rừng màu vàng trắng, nào những cành bá tùng, nào là… hoa gì ấy hay cỏ dại có hoa màu trắng mà tôi không biết tên gọi của nó để dâng Phật rồi. Đường về không mưa nhưng nước trong khe núi vẫn chảy đều, chúng tôi vẫn phải dầm chân trong nước lạnh, vấy cát, đá. Còn khoảng 10 km nữa là về đến chùa Nam Thiền nhưng may sao chúng tôi gặp chiếc xe ben chở đất và được người tài xế tốt bụng cho quá giang. Tôi thở phào nhẹ nhõm, xúc động thầm cảm ơn Thầy Mẹ, các Đấng Thiêng Liêng, các Sơn Thần đã nương cho đôi chân chúng con theo dấu các Vị Tổ Thầy, đi tới nơi về tới chốn an toàn.

Sân chùa hôm nay chật ních xe hơi vì là ngày cúng nên các phật tử tụ họp về đây. Tôi dâng bó bông đa sắc, thật đẹp ấy lên Ngôi Tam Bảo. Cái dư âm của Lan Thiên, Bình Thiên, Tứ Giao Điện gây ấn tượng quá mạnh trong tâm trí tôi. LAN là gì bạn nhỉ có phải là HOA ĐA SẮC? LONG HOA? Hoa MƠ ngày nào năm xưa rời núi Dài tôi chưa kịp hái dâng Mẹ? Hoa Tình Thương? Hoa của ngày mừng gặp Mẹ Cha? THIÊN có thể là là…Tiên Cảnh của Thế Giới Đại Đồng? Của Tây Phương Cực Lạc Quốc Độ? là là…MUÔN HOA ĐUA NỞ KHOE SẮC MÀU? Là ngày mùng (vô minh) mở mingh mẫn sáng suốt đến? Là gì nữa... tự bạn Mơ tiếp đi.

Các thành viên trong đoàn có lẽ cảm mơ không giống tôi. Cô Diệu, lão Bà Bà chúng tôi hay gọi đùa như thế vì là người lớn tuổi nhất đoàn, năm nay đã 73 tuổi, ngồi thiền trên phiến đá chùa Nam Thiền thì thấy như được ai nâng mình lên cho ngồi trên tọa cụ và dịch đi khoảng 10 cm. Cô nói: “Tôi không hôn trầm, không bị mê, rất tỉnh táo là khác và khi được cảm giác đó tôi đã xúc động đến trào nước mắt”. Chị Bình mô tả cảm giác của mình khi thiền trước mắt xuất hiện một người không hiểu là Bậc Tiền Bối hay vị trụ trì chùa quá cố trong ánh sáng màu vàng, tím rồi hồng. Thúy là một người ít tin khi đi hành hương với tôi chỉ với một nguyện vọng nhờ tôi chữa bệnh giúp cũng phấn khởi thông báo rằng mặc dù ở đây mưa nhưng cái sẹo lồi trước ngực không bị nhức như trước đây.

Khoảng một giờ chiều ngày 29 sau khi cúng dường chùa chúng tôi rời Tà Lơn lên đường trở về Pnôm Pênh dự định cho chuyến đi Đền Vua sáng ngày mai, với đầu óc minh mẫn tỉnh táo, tinh thần phấn chấn, thân xác khỏe mạnh nhẹ nhàng hơn, gởi lại cho núi cảm giác lúc đau, lúc sượng nơi đầu gối trái, ngón chân cái lúc nào không hay. Giấc mơ thăm Đền Vua của chúng tôi đã không thành vì đêm qua cũng như hai tối trước chúng tôi ngủ không đóng cửa chỉ khóa cổng nên bị ai đó cuỗm mất chiếc túi xách trong đó có 2 cái hộ chiếu của tôi và chị Bích nên cả đoàn quyết định về Sài Gòn sớm hơn dự kiến bằng chuyến xe của Mai Linh.

Tạm biệt nước bạn, chúng tôi cảm ơn đất nước của 13 triệu dân với 2000 năm lịch sử, cảm ơn Na, Huệ, bé Xí Mía con gái Na, Thủy, cháu Minh những người bạn đã tạo điều kiện thuận lợi, nhiệt tình hết lòng dẫn dắt chúng tôi đến những nơi địa linh giúp chúng tôi có thêm hiểu biết về con người, văn hóa, tâm linh của một dân tộc. Rồi đây sau chuyến đi này chúng tôi sẽ phát huy đem những kết quả gặt hái được từ chuyến đi áp dụng vào cuộc sống, sự tu tập của mình hầu mong đạt nhiều tiến bộ, minh mẫn sáng suốt hơn nữa trong cách cảm nhận sự mơ (việc). Xin trích dẫn lời chỉ dạy của Ngài Cử Đa cho người non mơ Mơ đời Mơ hiểu được giá trị của giấc Mơ MÃO (cuộc sống hiện tại là HUYỄN HOẶC nhưng rất QUÝ GIÁ vì nó là MƯỢN MƠ Đối – Thiền đốn NGỘmơ):

“Ở ăn độ lượng thường thường đừng sai.
Nếu mà lòng dạ một hai,
Mấy đời cho đến Bồng Lai đặng nào.
Ngụ cư Sơn Lãnh một ngày,
Xuất ngôn vô độ đọa đày chẳng không.
Tuy là non núi mênh mông,
Xét soi chẳng sót mảy lông chỗ nào,
Mặc ai lòng dạ cách kiêu,
Thiên Môn Địa Ngục lẽ nào liệu toan.”

Mơ màu nhiệm Phật Độ chính là ta tự độ ta, Mơ mingh mẫn MƠ là gắn kết Cảm Mơ không hình tướng Mơ, dung huyễn mơ để ngộ phật mơ. Muốn Mơ Mingh mẫn NGUYÊN NGỘ Mơ người tu phải giải nghiệp cho TÂM THANH TỊNH bằng cách phát Tâm tu giải thoát luân hồi sinh tử, Mơ TÁNH KHÔNG cho hình tướng tan biến trong biển mơ bất tận của Vũ Trụ còn lại TÁNH KHÔNG (có) Mơ. Ai đó còn còn mê man trong biển lửa của sinh tử nên tự cứu mình bằng cách niệm phật liên tục, Ngộ MƠ rằng tu sửa Thân TÂMmơ cho đẹp đời tốt đạo. Dù lên non hay xuống biển Mẹ Âu Cơ hay Cha Lạc Long Quân vẫn tạo mọi cơ hội cho chúng ta thực tập dung Mơ THIỀN ĐỐN Ngộmơ. Với hôm nay Non cao là Biển cho Tâm MƠ của chúng ta. Hãy đến với núi rừng trùng điệp để Âm MƠ vang mãi khiến trái tim chúng ta luôn cháy bỏng khát vọng yêu thương. Hãy nở HOA TÌNH THƯƠNG – LONGHOAHỘI Mơ nhân loại ĐẠI ĐỒNG trong một ngày không xa. Muốn khai mở TRÍmơ hãy cảm nhận tình thương của MẸ HIỀN từ những dòng suối cuồn cuộn đến những vách đá cheo leo, từ làn sương mù mang đầy hơi nước cho đến những tia nắng ban mai chen qua kẽ lá cùng tiếng chim hót, ve ngân. CHA LÀNH – ĐẤNG TỐI THƯỢNG vẫn luôn dõi theo từng bước đi của đàn con thơ chờ mong ngày gặp mặt khi Long Hoa mở Hội.



Lan Thiên Muốn MUỐN Mơ HOA?
(Hoa Nepenthes - cây trái nước ở Lan Thiên)

Thành phố Hồ Chí Minh ngày 5 tháng 5 năm 2009
Nhằm mùng 11 tháng Tỵ năm Đinh Sửu

Monday, March 30, 2009

# Dỡ Mơ Sen Hồng (Phần 3)

Mơ Mão Mơ
(Nguyên do Ngộ Mơmơ)
hay TẨY mơ


SEN “TẨY hồng”?

Người trình bày: Thái Minh Mẫn

“Mơ Mão Mơ” là “CÁI” NGỘ ĐẸP VỀ VŨ TRỤ. Chúng ta ai cũng muốn cái “ĐẸP” (ngộ mingmẫn) – nguyên DO MÙNG Màn vô minh MƠ mơ: mơ ĐẮC đạo DỪNG MỚ Mơ. Màng MƠ khiến Ming Mẫn TÔI Mơ một ngày nào đó ở khắp THẾ GIAN NÀY “trùng mơ” (trùng trùng điệp điệp) những đàn em thơ “giung giăng giung giẻ” (đạt “THƠ”), vui mãi không thôi [“thơ” “TRẺ” “mãi” “không” “GIÀ” (TRƯỜNG SINH BẤT LÃO)]. Mơ TÔI đúng mơ?

Ai có một lần về “THƠ” (hướng mơ Vô THỨC đạt “thơ” ngộ nguyên nguyên ngộ hay Mơ HỌ MỚmơ như đứa con trở về quê mẹ sau năm tháng cách xa)? Hướng MƠ “VÔ THỨC” là “Nguyên” “hoàn” “MƠ” – trở về tánh tự (mìng) nhận biết mìng(h) MƠ, nguyên ngộ “MƠ” là không có “tánh” (TỰ) Mơ vì “vô” thức là nguyên mơ (NGUYÊN NGỘ), còn “Ý” thức là mơ “NHÂN” (nguyên) Mơ. Cũng giống như trong ngạn ngữ TA có câu: “đứng núi này trông núi nọ” là muốn ám chỉ “Nguyên” do “Mơ” (vì có “núi nọ” mới có “trông”).

I. MƠ mơ Mơ ngộ “thủng” Mơ [MUỐNham MƠ CÓ (nô MƠ) là MINH MẪN MƠ DO MƠmơ hay học ĐẠOmơ là Minghmẫnmơ“do”dungMƠ] = MƠ MỚ Mơ MỚmơ (hưởng thụ vật chất là MƠMớ) = MINHmẫn MƠ làm MƠ mở do nguyênmơ)?

Mời bạn xem sơ đồ sau đây để hiểu rõ “MƠ” (nguyênngộMơ) “nguyên” (hoàn, trở về) – “do” (LÝ LẼ Mơ) “mơ” (MONGmuốnngộMƠ) để hiểu rõ “Ý” [VÔ = Mongmuốnngộ MƠ = mơ (MUỐN) MINHMẪNMƠ] “MƠ” (mớ = lingtinh mingmẫn Muốnmong = ước muốn THÀNH ĐẠO Mơ) từng “MỚ” (“ngộ” = hìng(h)thànhMỚ = Nguyêndung nguyên NGỘ = ĐỪNG MƠ muốn – MỚ!) mơ như thế nào trong não con người:


Sơ đồ 1: Mơ MINH MẪN CỦA “NHÂN – QUẢ” MƠ
GIẢI THÍCH TỪ CHO SƠ ĐỒ:
  • “NHÂN” là NGUYÊN NHÂN MƠ;
  • “QUẢ” là Ngộ (Hiểu lý lẽ) Mơ;
  • “NHÂN” là “cốt lõi” của MƠ; Nơ MƠ NHÂN (để mà) Lơ (dỡ = một Mơ = hoàn nguyên MƠ = NGỘ KHÔNG Mơ = MƠ DỠ Mơ = mơ dỡ) MỚ NHÂN Mơ có nghĩa là nguyên do MƠ tạo nghiệp MƠ;
  • “Tạo nhân” tức “tạo mơ” vì nhân mơ NƠ nghiệp Mơ.
  • ẢO MƠ là NHÂN;
  • THẬT MƠ là QUẢ; và “BẢN THÂN” quả – Quả – QUẢ cũng là nhân – Nhân – NHÂN mơ – Mơ – MƠ;
  • TẠO MƠ TỨC TẠO “NHÂN” (“Nhân” – “nhân”) cũng chính là TẠO NGHIỆP QUẢ DO Mơ;
  • Nguyên do là “NHÂN Mơ”; Kết quả là “QUẢ Mơ”; Quả MƠ là Nơ Nhân MƠ.
  • “NGỪNG mơ” là “TUNG” (TỰ DO) Mơ.
  • “NGƠ” mơ tức “ngơ” “NHÂN” “Mơ” vì mất “nhân” (nguyên) của MƠ; Hay mơ một cách khác mất “NHÂN” “hưng” [gây, họ (gio) mơ = Mơ gio (lý) = mùng (VÔ) mở = ngao mơ = dumơ] mơ họ (gio = ngộ “gio” mơ).
  • “ẢO” mơ gây “HƯNG MƠ do NHÂN Mơ”: Huyễn hoặc làm “con” (MỚ = “NƠ” Ming(h)mẫn Mơ BIẾTmơ hay mong muốn NHẬNmơ minghmẫn mơMƠMơ = Động vật cao CẤPmơ) “người” (mơ) nhân (do).
  • Đừng “CÔ” (ĐỌNG) TÂM MƠ nếu Mơ Mớ vì NHÂN mờ TÂM Mơ! [Mơ họ (dừng) nguyên gio(do) mơ THANHtịnhTÂMmơ = lắng đọng Tâm Mơ nguyên do hiển lộ NGỘmơdoNGUYÊNmơ = ngộ THANHcaomơ do TÂMmơthanhTỊNH].
  • “NƠ” nghiệp mơ nhân mơ ngộ “NHÂN”: có MƠ “NƠ” ngộ mơ Nhân!
  • “HƯNG” MƠ “NHÂN” tạo MƠ NƠ (NGHIỆP) mơ: tạo mơ là TẠO NHÂN MƠ;
  • “HỌ” (Mất) NHÂN là ngơ mơ gio(do) nơ: dừng mơ (mơmuốn = mongÝngơ) MƠ (THIỀNmơđốnngộmơ) gio (RÁCmơ = Ýmơngộnguyêndonơmơ) họ (mất) – TÂM thanh tịnh vì họ (dừng) RÁC (GIO) mơ – nguyên (mơ) “nơ” (gắn) nguyên (nơ – nghiệp).
  • Họ [nơ = nghiệp MƠ = nguyêngio(do)mơ (NGỘmơmuốnngộ = LÝlẽ Mơ NGỘ = Mở MƠmơ NGỘmơ = muốnmơngộMơ)] “MƠ” (MỘmơảo = Mấtmớmơ = NGUYÊNGIO(DO) Mơ (NGỘMơnơmuốnngộ = LÝ MƠ Ngộmơmuốnmơngộ = MỘTmơMơ = TÂMmơnguyênnguyêngio(do)mơngộMơ) là “Nơ” (mơ = ngưng mơ ảo) do (vì) “Ngao” (NGƠ, ĐI MẤT) “Mơ” (MÙNG = vôminh = MỚ) do (lý) “MƠ” (ngao) mơ: TAN mơ HẾT LÝ DO Mơ = Mơ MỞ HẾT mơ “do” (lý) = ngộ Mơ “nơ” (gỡ = họ = mất = tan) MƠ.
II. MƠMơmơ (NGỘ) MƠ NƠ MỚmơnguyêndomơMƠ (minhmẫnMƠ muốn ham MƠ NGỘ mớmơ = HAM muốn đạt ĐẠOmơ):

Mơ MUỐN mơ làm TÂMmơ mờ = Mơ muốn MƠ NƠ MƠ NƠ NGHIỆPmơ = MƠmơMơ (Ngộ) MINHMẪNmơ MƠ mừng (ngộ) MƠ muốn = MƠ MỚ nơ MƠ mừng (ngộ) MỚ DONGUYÊNmơ = MAMƠ làm bạn MƠ MA âmmơ (TÂMgiảkiếntánhmơ nơ “NGHE” Ẹ). Để đừng bị MAMƠ dắt HÃY NGỘ Âmmơ từ tựtánhmơ bằng cách Mơ ÂMMƠ TỪ VŨ TRỤmơ qua “NGHE” ÂMmơ từng phút từng giâymơ để cho ảo (vọng)mơ tắt. TÂMmơ THANHtịnh MƠ xuất hiện lục “quả” MƠ.

HAMMƠmơ (THAM SÂN SImơ) là MỚ Mơ vì DUNG MƠ(muốn) MƠmơMơ (MƠ) dừng MƠ (mingh mẫn) muốnmơ [muốn đừng mớMƠ xin hãy MƠ MINH MẪN] = nguyêndoMơ luôn đòi hỏi MỚ (LINH TINH) Mơ = mơ mingh mẫn MƠ “LỦNG” (Xétoạc) vô minhmớ. Hãy xem Bạnmơ HamMƠ (THIỀN) mô? Còn Mơtôimơ (TÔI) mơ vậy đó! Muốn là Mamơ! Hãy họ (Dừng) các thứ “MUỐN” (MơmơMƠ) NGUmơ dẹp.

Mùng (Huyễn hoặc) MƠ (mơ) muốn Mơ (NGỘ) mớ (MINGHMẪN = mamơ) HAMmơ(THAM) MUỐN (MƠ) nên người TUMA“do” (tu ma mơ phật) chạy THEO HAMmơ cứ mơ (vọng) MỚ là Ta (MA) đang THÀNH ĐẠO MƠ do tumơHAMmơminghmớ – có ngộ MA mới NGỘ phậtmớ mingh mẫn đâu chẳng hay MA đưa lối QUỶmơ dẫn đường. “CÁI” MA không ở đâu xa mà ở ngay trong TÂMmơma của cái “tồi” đeo đẳng suốt hành trình về QUÊmẹ. MƠma nơ Mamơ vì thế TAtaTa (TÂMmơ) nghe Ma – ngũ ấmmơ xúi dục Ta (CHẬMmơ) mơ (mingh mẫn) MƠ. MỘTmơ (TA = chân lý Mơ = MƠMINHMẪNmơ = 000 = cóCÓCó = khôngKHÔNGKhông = TÂMmơtanmơ = mingh mẫn mơ toàn MƠ = MÙNG (vô minh) mởMƠ) là MƠ TỐI THƯỢNGmơ dungmơ cho AiaiAi (MƠ) nơ Mừng (Ngộ) MơmơMƠ (Mơ).

MƠ nguyêndomơ Mơ MUỐNmơ NGUYÊNdoMƠngộ [mơ NGUYÊNmơ ngộ Domơ] = mơ MINH MẪNmơ mới “thấy” ngộ NGUYÊNDOmơ.

MƠmơMơ “MỘT”mơ lừng (LỘNG LẪY = ĐẸP) Mơ, để ngưng MAmơMơ hưng PHẬTmơMơ người mơ tập niệm THẦN chúmơ “OM MANI PADME HUM”mơ MơmơMƠ (Ngộ) tâmmơ Thanhtịnhmơmở chung (HỘI) phápmơmơ với VũtrụMƠ Mơ = NGHE Âmmơmở như TÔImơminghmẫnsángsuốtMơ = nghe chỉ ngộ từ ĐẤNG Vô Cựcmơ = mơ hưngmơMƠMơ (ngộmơminhmẫnsángsuốt) = muốnmơngộngưngmơMƠMơ MUỐN DIỆTmơ TANmớminhmẫnmơngộMINGHMẪNSÁNGSUỐTMơ = MỞmơngộtánhkhông(có)Mơ = 111 = 0 = 000 = VÔ CỰCMơminhmẫnvômơ = TÔI(mơ)mơmộtKHÔNGmơmơ [tặng MƠ cho AiaiAi (mơ) hay MUỐNmơ NƠ Mơmơ (AIAiai Mớ thì Nhận mơ)].

MƠ MINH MẪNmơ nơ NGƠ (MẤT) muốn MƠ sẽ đem mơ mingh mẫn sáng suốt cho Mơ (NGƯỜImơ). MUỐN làm mất nguyên do MƠ và gây cạn nguồn Mơ và họ (mất) TÂMmơthanhTỊNHmơmở của một Bậc THÁNH NHÂNmơ. Bạn hổng thích trở về MƠthánhNHÂNmơ? MƠtôimơ đúng mẫu MƠ??? MUỐN là MỚmơ? MINH MẪNmơ nơ MƠmởlonghoamơ cho aiAIAimơ đúng mẫumơ? Ba (TAMHỢPMơ = Thânmơ, Khẩumơ, Ýmơ) MƠ mơ mộtMỘTMộtmơ MỞMơ nguyêndoNGỘmơcủatôi(hưng)mớmơnơmơ [Ý ĐẸP LỜI HAYmơ mở TÂMmơ mingh mẫn sáng suốt]?

Có MƠ (người) thắc mắc mừng(ngộ)mơ là thế mô? Có phải MƠ (THỦNG) HOÀImơ (MÃImơ) TÂMmộtmơ (co mơ MƠ = MƠ minghmẫnMơ = MÙNGMƠNGỘmơmớ) hay sau mơ ngộ MƠ (MƠ Họmơ) lại LUÂNmơsinhTỬMơ theo qui luật TIẾNmơ của VŨTRỤMƠ? Câu hỏi ấy ngu mơ Ngộ do nơ mớmơ của Mơ HAMmơluânMƠ (Ham luân HỒImơ). “CÁI” “MƠ” do “HAMmơ” mà có, nếu NGỘ MƠHAMmơ (MƠ do tham sân si) thì làm gì có HAMhamHam (MUỐN) mà MỚ mơ? TRỞ về BẤT sinh bất DIỆTmơ là TÂMmơtanmơmởmùng(ngộ)mơdonguyênmơmớ = nguyên MẤTmơ sao lại còn LUÂN Mơ? NẾU CÒN mơMƠMơ (MƠ) THÌ Ý MƠ DIỆT MÔ(?)mơtâmmơmớ (đừng mơ nguồn cội MƠ nếu còn TÂM Mơ), áng MƠ MINH MẪN sẽ MƠmơtanmơ cho MÂY PHỦ MÙngộ cho Mừng (NGỘ) MỚmơ trên đây. Không biết bạn có đồng mơ cùng MƠ TÔImơ?

III. I MỘT 1 MƠ mơ Mơ NGỘmơ ngẫm MƠ (THIỀN ĐỐN NGỘ CHÂN LÝ):

“Đa” (NGỘ = ngộ = Ngộ) mơ “MƠ” (mơ) nguyên gio(do) “Ngộ” (NGUYÊNGIO) “nơ” (Mơ) “mão” (hình tướng) “Mộ” [ÁI (mộ) = NGỘ)] tức là cái NHÌN NHỊ NGUYÊN LÀM CHO tìng(h) thương (“NHÂN”) loại được “mơ”“MƠ” (MINHMẪNMƠ Mớ) theo cái nhìn sau đây:

1. NGUYÊN MƠ LÀ “NHÂN” CHO Mơ nguyêndo MƠ:

“nguyêndo” mãi mãi là “DO” (LÝ DO) “NGUYÊN” (NHÂN): DUNG MƠ mơ PHẬT ảo ngộ là “NGUYÊN” Mơ, MƠmơMơ (ngộ) nguyêngio(do) Mơ là “THẬT”phậtảonguyêngio(do) MƠ có nghĩa là MƠ mingh mẫn mơ ảo “THẤY” (NGỘ) Phật “gio” (= Nơ = gắn kết = MAPHẬTmơảoMơ = mơ mớ gio(do) TÂMmơ). Dù thế nào đi nữa ham muốn kể cả HAM muốn quả vị phật cũng là MƠ mớ (ngộ giomơ)? Dẫu MINH MẪNmơ đi chăng nữa thì MƠ vẫn là MƠmơMơ (ngộ) “NHÂN” (nguyên ngộ Mơ) do đó MƠ “NHÂN” là gieo “quả” Nhân Mơ (NGƯỜImơ “gio” cho mình muốnMơ = gieo gió gặt bão = mơMơMƠ (Ngộ) mingh mẫn nơ “gio” (gieo) Mơ ngơ nguyên nhân gây mơMơMƠ (HAMmơ = tham sân simơ = Mớ mơ) = MƠ “NHÂN” “mớ” “quả” “mơ” “mớ” “MƠ”? Có đúng vậy không nào?

Có “Nơ” Mơ mới có MƠ ngộ: MƠ là huyễn hoặc làm cho bạn nửa tin vào những “Ngộ” NGUYÊN (do) mà “HƯNG” (gây) mơ tiếp làm ming(h) mẫn lu mờ và tự hỏi một cách không chắc chắn nguyênNGUYÊNNguyên (nguyên do Mơ) là aiAIAi (đối Mơ) mà “lơ” (màng Mơ = mung lung) “MỘT” (NHẤT NGUYÊN = 0 = Minh Mẫn MƠ = Quan Âm MƠ = VÔ CỰC Mơ) = có MỘT cụ thể nào làm “ÂM MƠ” (MƠ MINH MẪN = TUYỆT DIỆU MƠ = CHÂN LÝ) TRONG VŨ TRỤ MƠ Mơ hay chỉ có TÔI – (taTATa)mơ? = Mơ MỘT là gì có phải là “lơ”quên (mơ = muốn) mộtMỘTMột (VẦNG THÁI DƯƠNG CHÓI LỌI HÀO QUANG)? Có THÁI THƯỢNG LÃO QUÂN hay QUAN ÂM BỒ TÁT HIỂN LINH MƠ hay không? Ai là “NGƯỜI” (THÀY) “dungmơMƠ” (MINGH MẪN SÁNG SUỐT) “THAY” (chỉ dạy) “MƠ” (Mơ) cho MƠ (ngộ = người Mơ) học ĐẠOmơ? Và nơ Mơ với hàng vạn Mùng (vô) mơ mơ Mơ Ngộ mơ như thế. “Thủng” (phá) MƠ chấp Mơ là: “Mơ” (ham) “MƠ” (Mơ) là “Mơ” (NGUYÊNDOmơ) NGUYÊN “gio” (mớ) = MƠ ham MỚ hưng (gây) = Mơ ham (là) do nguyên mớ? HÃY diệt HAM để MINH MẪN hưng (mừng = gây mơ)!

2. MƠmơMơ (Mơ HAM = THAM SÂN SI Mơ) là MÃO (hình tướng bên ngoài) MƠ “NƠ” (gắn) MƠmơMơ (NGỘmơ): Mơ HAM “NƠ” NGUYÊN DO Mơ tức là MƠ THAM SÂN SI nơ (gắn) MƠmớ nguyêndo Mơ? Bạn hiểu như thế nào về mơMơMƠ (NGƯỜImơ = Mơ HAM = hamMơ = Mơthamsânsi = mơ MỚ = mớ Mơ = ngugio Mơ = mơ no mớ MƠ = MƠ ngơ mingh mẫn MƠ)?
  • Trước hết, “MƠ” “mơ” “Mơ” là mơ ẢO – HUYỄNmơ, KHÔNGcó THẬT Mơ vì TAtaTa mơ MỚ nên mới có MƠmơMơ (người Mơ = Ngộ) nên MÙNG Mơ hoài hoài không dứt MƠmơMơ (HAMmơ = muốn); Mơ Ming Mẫn là họ (mất) MỚ“do” (lý) “NƠ” (gắn) Mơ (NGƠmơ) Ham (muốnmơ) Mơ (MINH MẪN) DO (LÝ) MƠ từng phút từng giây để “do” (lý) mất vì địng(h) TÂM“mơ” hay nói một cách khác TÂM THANH TỊNH vắng bặt mọi Lýlẽ Mơ“do” = Bậc THÁNH NHÂN “nơ” mà KHÔNGnơ mơ (muốn) MƠmơMơ (HAMmơ) [mong muốn ngộ nơ DỠ HAMmơ (buông bỏ tham sân si mới NGỘ ĐẠOmơ – MINH MẪN SÁNG SUỐT MƠmơMơ)].
  • Thứ hai, MƠmơMơ (HAMmơ) không làm MƠ trở nên ming(h) mẫn sáng suốt MƠ MƠ MƠmơ (mơ HAMmơ) tức là thamsânsi MƠ ngộ mù MƠ vì TÂM THANH TỊNG(H) Mơ không Mơham–muốnmơ. Chỉ khi nào chiêm nghiệm “THẬT” (MƠ) mới chứng MƠmơMơ (ngộ) KHÔNG MƠ là “có” THẬTmơ. Ai sẽ là người MƠmơMơ (ngộ) điều đó trước hết đây bạn hay tôi?
  • Thứ ba, dừng MƠ là HẾTmơ! KHÔNGkhôngKhông MƠ cho VŨ TRỤ ĐẸPmơ = Mởmơ – MƠmở – mơmởMơ = TÁNH KHÔNGKhôngkhông(có)mơMơMƠ = HOÀN NGUYÊNmơ.
  • Thứ tư, MƠmơMơ (ngộ) chân LÝmơ là Giải Thoát MƠ khỏi MỚmơ “giung” (giăng giung giẻ) Mơ cho Mùng Mở Mơ tức là MƠ MINH MẪN Mơ. PHẬTmơ là “Thủng” (xé vô minh) MƠ, là Ngộ MỚ mơ (dừng muốn Mơ), “nơ” (gắn) “mơ” (ước Mơ) “Mừng Mơ” (cô đọng TÂMmơ) cho MẸ QUAN ÂM MƠ GẶP CONmơmẹgặp, và cũng là MƠ “gừng” (= MAPHẬT) MƠ mở = Lộ “DO” (GIO) mơ [MƠ mơ muốn họ = MƠ nguyêngiodo mơ Ngộ = luân hồi sinh tử giải thoát MƠhọ]. TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC QUỐC ĐỘ Mơ là Mơ mở trong TÂMmơ của mỗi mơ (con người chúng ta), không có Cực Lạc Quốc Độ ở ngoài Tâm mơ. MƠ tôi mơ thế có đúng không?
  • Có “MƠ” cho rằng NGỘ CHÂN LÝ Mơ là MƠ “CÓ” TRONG “KHÔNG” Mơ, nơ mơ nơ MỚ Mơ vì sao? Vì “có” do TÂMmơ muốn(mong) cóCÓCó (tam = thân = khẩu = ý) MƠ mơ (vô minh) mơ (muốn) MƠ (Mùng Mơ) Có = SẮC BẤT DỊ MƠ LÀ “CÓ” Mơ ĐỂ “ĐỐI” CHỨ KHÔNG(có) Mơ ĐỐI “VÔ” [AI = MƠMơmơ (MƠ) = NGỘ GÌ?] = “KHÔNG” (VÔ = 0) có gì lấy gì mà “ĐỐI” Mơ = MƠmơMơ (NGỘ) “NƠ” (GĂMmơ) Mớ [NGUYÊN NGỘ MƠ Do Mơ] = ??? Bạn tự mơ do TÂMmơ? MƠ MINH MẪN tôi MƠ là “THƠ” (VÔthức = Mingh Mẫn MƠ) Mơ (tưởng MƠ) còn tin hay không do Mơ của bạn.
  • Thứ năm, KHÔNGmơ là ĐỘ TATata (tâmmơ) để độ “THA” (tha lực Mơ = các ling(h) căn mơ Mớ nguyêndoMơ? Hay THA BUÔNG cái TÔI DO Mơ?)
  • Mười (con số 10 = MƯỜI phương Phậtmơ) MƠ có Mơ MỘTmộtMột (vũ trụ) MƠ = mộtmộtmộtMơ = vô cực Mơ = KHÔNGkhôngKhôngMơ??? Mơ TÔI có cùng Mơ BẠN?
IV. MƠ (muốn) nguyên do phăng lủng âmMơ (mingmẫn) mơ NGỘ (MƠham mơ MUỐN là Domớ = THAMSÂNSImơ là MUỐNmớ)

MƠ MINH MẪN nơ MƠ HAMminghmẫnmơNGỘmơ nơ MINGH MẪNSÁNG SUỐT muốn vì TÌNH THƯƠNGmơ cho NHÂN “LOẠI”mơ [sình lầy mớ Mơ nơ THAMMƠmơ] vì thế aiAIAi mơ CHO là MINHMẪNmơ, “NHÂN”mơ tuyệt đẹp MƠ (muốn). Hãy Ham mơ “CHO” cho MƠ Mởmơ! THẾ GIỚI TRONG TÂMmơ SẼ ĐẸP Mơ nơ TÂM “CHO”Mơ. Hãy MƠ cho Mơ (muốn) choCHOCho (Mơ minghmẫn) MÃI SÁNG SUỐT TÂMmơmở!

Dỡ mơ NGỘ Mơsen(hồngvàngtẩy) mơ (muốn) TÂMmơ MƠ MINHmẫnmơ nơ mơ nguyên do Mơnguyênngộ [MINH MẪN MƠ HIỂU Mơdo(nguyên)MƠ]. Tham MƠmơ Mớ MƠ ngộ nguyên gio(do)mơ MƠ Hưng MƠmơ mingh mẫn ngộ MƠ [HAMmơ (THỦNGmơ Ham) hiểu LÝlẽđạomơ Mingh mẫn MƠ] vì thế “cho” mừng(ngộ) MƠ là thủng cái “HammơdoTHAMmơmớ” (“CHO” là hưng muốn dừng MƠ do THAMmơ). Bám víu vào của cải của thế gian “Ăn” (MƠ) mừng(Ngộ) MAmơ –DỠmơma mới NGỘmơphật MƠ = “CHO” là chìa khóa mở TÂMmơ mừng(NGỘ) THAMDOMơ = mớmamơMƠ mừng(NGỘ) “XIN – CẦUmơ” Mơ(muốn). HÃY Để TÂMmơ của TAtaTa (MƠ) VÔ CẦU!

DUNG(CHẤP) Mamơcầuxinchomừng(nguyên)mừng(NGỘ) cũng là MỚ (MINGHmẫn) mơ, MƠmơ “CHO”mơ Mừng (NGỘmơdo) MUỐNmơmuốnnguyênmừng(Mơnguyênhoàn) [Mừng(NGỘ) MƠ “CHO” là Mơ (muốnngộ) Hoàn NGUYÊNmơ]. Hãy Ham “CHOmơ” đừng Mơ HAMcho [Ham tăng xin giảm mua là MAmơ NGỘmớmơ đó]!

MƠmơMơ (HAMmơ = THAMmơ = MAmơ = MỚmơ) nơ vôminghmớngộmơdoMơhammànơmơ, do MƠmớmừng(ngộ)mơ mơ(muốn) “CÓ” hơn KHÔNGcómơmớdomơmàmơra cũng là “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn le lói (KHÔNGcó) ngàn muôn” theo BẠNmơ có hổ mớ?
MINHmẫnmơngộmơHAMmơdoTHAMmơ là buông bỏ (DỠmơ). BUÔNGmơ MỚbuông thì TÂMmơ THANHtịnhmơ âu cũng là “một miếng khi đói bằng một gói khi nomơ” chomơ – MƠchờmởMơnguyênhoàn? Mơtôimẫumơ?

MƠmơMơ (HAMmơ = THAMmơ = MAmơ = MỚmơ) là vật cản chúng sinh trên con đường HOÀNnguyênmơ, Mơminghmẫn MƠ là dứt bỏ THAMSÂNSImơ cho MƠ mãi đẹp MƠmơMơ (Mơhammơ = MINHMẪNMơ).
Tóm lại, “MƠmơMơ” (NGỘ) Mơ làm con người MINH MẪNmơ, TÂM HƯNGmơ “NƠ” dỡ nguyên gio(do) MƠ làm tâm dừng MỚmơ dừng MÃOmơ MƠ (Âmmơ dung “Nghe”) đạt TÂM THANH TỊNH, TRONG SÁNG KHÔNG GỢN MƠmớ – TÂM an MƠmơMơ ngộ gừng (một) MƠ dừng cho An lạc NGỘ MƠ MINH MẪN SÁNG SUỐTmơ, cho MƠ MỞ TÁNH KHÔNG Mơ. HÃY ÂMmơ Mơ dung MINH MẪN MƠmơMơ (Mơ) [hãy dung mơ một cách mingh mẫn để ngộ nguyên do MƠ].

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 26 tháng 3 năm 2009
Tức mồng Một tháng Ba năm Kỷ Sửu

Tuesday, March 24, 2009

# Dỡ Mơ Sen Hồng (Phần 2)

Phần 2:
NGUYÊN DO NGỘ MO' “NGHE”
(TÁNH NGHE)



“NGHE” “ngộ” “Sen HỒNG” mơ – Mơ “Sen VÀNG”

Người trình bày: Thái Minh Mẫn

“DỠ MƠ – mơ MỞ” [NGỘ VÔ MINH MƠ là “do” (ming(h) mẫn) “MƠ” (Mơ)] do vậy muốn “NGON Mơ” (đẹp đạo tốt đời) người ta phải nêm muối cho thức ăn nhưng mặn, vừa hay nhạt (lạt) là tùy vào khẩu vị của mỗi người. Biển ĐẠO mênh mông mơ hoài không hết, mơ muối cho “ăn” (mơ), dung CƠ ngộ phật, mượn ná mơ chim chỉ là phương tiện “dỡ ngộ MƠ” (đắc ĐẠO). “MƠ” (NGỘ = HIỂU LÝ LẼ ĐẠO BẰNG LÝ THUYẾT SUÔNG) mơ là “mù” (ngu tối) MƠ, “TỈNH MƠ” là “THỨC giác MƠ” (Ngộ Nguyêndomơ), vì vậy đạo – con đường chúng sinh trong đó có con người chúng ta phải trải qua “MƠMơmơ” (THIỀN ĐỐN NGỘ) vì vậy nếu AiaiAI (Ta) gặp “MƠMơmơ” (khó khăn gian khổ) bền gan vững chí nhất định THÀNH CÔNG.

“Mơ” là Muốn Mong một cái gì đó hão huyền, không có thật tại thời điểm hiện tại; “MƠ” là giấc mơ của người Mơ ta viết tắt là “MƠ”; “Mơ” giấc mơ của người Mơ (có) MƠ nên viết tắt là “Mơ” còn “mơ” nói chung là “muốn” (sự mơ về Vũ Trụ) ta viết tắt là “mơ”, nói như vậy để bạn dễ hiểu “ý mơ” trong bài viết. Tương tự cách viết tắt, ví dụ khái niệm: “NIẾT BÀN” là GIẤC MƠ niết bàn của người tu; “Niết Bàn” là “hành Mơ” (thực hành pháp MƠ) của người mơ không chỉ của người tu hành; “niết bàn” là khái niệm chung chỉ “quả MƠ” (AN LẠC Mơ) của TÂM THANH TỊNH.

Con trai tôi thường “NƠ Mơ” (triết lý) với tôi về “MƠ Mơ TÔI” (NIỀM TIN vào PHẬT PHÁP của tôi). Nó “no Mớ” (vặn vẹo) và “nô mơ” (hỏi) tôi: “MƠ” (muốn NGỘ) Phật là gì? Tại sao “Mơ MÁ” (mơ của má) lại hướng Phật trong khi chẳng ai trong chúng ta nhìn thấy Ông Phật ngoài những bức tượng, hình vẽ? Con người từ đâu sinh ra? Con không tin có Vị Phật nào cụ thể cả, nhưng cũng không bài bác “mơ” pháp Phật của “MƠ má” (má), mà chỉ “Nơ” (biết) rằng con “NGỘ DO” (do) ba má “NƠ Mơ” (sinh ra), ba má “do MƠ NƠ” (ngộ) của ông bà. Người ta “Nơ” (làm ra) cái bát (chén) để ăn cơm vì người ta biết mục đích việc làm của họ, nhưng bản thân cái bát tự nó không “nô mơ” (tự biết) nó được “Nơ Mơ” (sinh ra) để đựng cơm, canh hay thức ăn mà tùy “ý mơ” của người sử dụng. Con “Ham Bỡn Mơ” (chỉ biết) “Muốn là Mơ” [ham thích là được thì “MƠ NO” (hảo)], Muốn là “NO mớ mở MỚ MƠ” (cầu được ước thấy – thỏa mãn TÂM MONG Mơ). Tôi “Nơ Mơ” (giải thích) với nó nhiều nhưng nó chưa “MƠ mơ” (cùng quan điểm) với tôi. Do đó tôi “mơ” (mong) ngày nó “NGỘ phật mơ” như tôi.

Vừa qua “Mơ tôi” thăm vùng núi Thất Sơn màu nhiệm ở An Giang cùng “các mơ” (các đồng tu). Qua chuyến đi về “mơ” (Muốn) “thơ” (ngộ) cùng “DỠ MƠ” (NGỘ MƠ):

“Mơ” TẨY Mơ

“MƠ THƠ” ngơ ngẩn cùng mây núi,
Nhắm mắt rồi Mơ hết “thơ” “THƠ” (THẤN).
“MƠ” “ thơ thẩn” “Nơ” “nguyên do NGỘ”,
(“Mộng MƠ”* “mùng” “mơ” “ NGỘ” “ mơ” “Thơ”).
“NGUYÊN DO” Mơ cũng là “ do” “MỚ”;
“Dung” “mơ” “THƠ” ngơ ngẩn cùng “Thơ”:
“Dỡ” MUỐN HAM nhắm mắt VÔ CẦU,
Bỏ Ham Muốn tham lam, sân, hận,
“Gỡ” MỐI TƠ “nơ” “NGHIỆP” gây “MƠ”.

LƯỢC “dung Mơ “thơ” (bài thơ)”

“THIỀN QUÁN” MƠ là là trên núi,
Tự “quán” “mơ” “MƠ” “Hổ Dỡ Mơ”.
“Nơ MƠ” nguyên lý đạo Mơ “họ”.
“Quán” “thiền” “ MƠ” chân lý “HỔ Mơ”:
Buông “Ham” Mơ là “MƠ” tối “họ”,
Xả “Xơ”* MƠ “NƠ” MINH MẪN mơ,
Dứt nghiệp trần “lơ” lửng tầng “MƠ”.

Bạn nghĩ sao về “MƠ NGU GIO THƠ” [HAM MƠ “THƠ” (MÀU NHIỆM) “đạo” (MƠ) – “mơ” (NGỘ) “NGỘ” (“HỌ” = dừng) ĐẠO MƠ] của “MƠ” (HAMMUỐN) “TA” (“HỌ” “MỚ” – CẮT VỌNG MƠ)? Có phải “NHẮM MẮT” (ngugiomơ) là “mù” (ngu tối) “MƠ” (HAM MUỐN MƠ) cũng như câu “học phải tu, không học tu mù”? Có phải “không thày đố mày làm nên” có nghĩa lúc tịnh tâm THÀY VÔ SƯ hiển lộ, lúc ngộ mới ngơ (họ) học THẦY?

“Dỡ” MƠ là buông bỏ cái “HAM” do mong mơ của “người Mơ” (giả tâm mơ, không có “thật” mơ) “mơ” (nơ = Ngộ). Bài viết này đi sâu phân tích ba “TÁNH” “ngheNgheNGHE” nguyên do (lý) – cái mà “SỰ” tò mò luôn khiến “Tâm Giả Kiến Tánh” “muốn” (mơ) “ng(h)e Ng(h)eNG(H)E” (Mơ = hổ mớ = ngộ Ẹ), và NGỘ “mớ” Mơ (sai đúng) khi “Nguyên do MƠ” (Ngộ mơ) “NƠ” (gắn kết) ming(h) mẫn họ (dừng) ngộ MƠ “NGHE” (Muốn mong) “cơ” (thời thế = không gian, thời gian = “nơ” ngộ MƠ = sắc bất dị mơ, MƠ Bất) ngộ MƠ mở (Đạt đạo MƠ).

1. Mơ “nghe” là Mơ MỚ:

Nghe (nghe), thấy, nếm, ngửi, cảm mơ chưa phải là chuẩn mơ vì “nơ” (gắn) Tâm Giả Kiến Tánh do (vì) “mớ” (linhtinhmơ), MƠ “nghe” nói chung là MỚ mơ do (nơ – gắn) “nghiệp” (NƠ) Mơ. “CÁI” (sự) Mơ ấy “nơ” (nọ – này) (nơ “ma” “nghe”). Mơ tiếp là…:

Nói về “MÃO” (HÌNH THỨC, LOẠI) “NGHE” có nhiều “THÚ” (hổ MƠ). Có người nói “họ” (thôi) “NGHE” (NGỘ) “THÀY” (“HỌ” “MỚ”) mới là “họ” (MẤT) “NGỘ” (MINH MẪN) “Mớ” (ngộ)? Điều đó có nghĩa là “NGỘ” mơ “nơ” “Mơ” “mão THÀY” = muốn con ham học phải… “mơ” “thấy” thày? Theo “ngu do MƠ, Mơ TÔI” (thiển Ý MƠ tôi) “cái nghe” (sự học hỏi) “thày” (ming(h) mẫn, sáng suốt) cũng có “mơ” (đúng), có “mớ” (sai) vì sao?
  • Vì ““NGHE” NGỘ “NGỘ” NGHE” [“nghe” (chấp) chỉ dạy để hiểu lý lẽ đạo qua sách vở “dung” (Mơ) “NƠ” (KẾT HỢP) Mơ của người “MƠ” (Mơ) “NGHE” (NGỘ) = đọc sách vở hiểu lý lẽ đạo gỡ thắc mắc do TÂM biết “nghe” (làm theo) theo lý đạo]. Hãy “nghe” (“lơ” = ngơ) lý lẽ ming(h) mẫn trong khi “Nơ” (Thiền mơ) “NGHEngheNghe” (âm thanh, lời nói, sự NGHE nói chung) “tự” (Chínhmìng(h)) “tánh” (tâm giả) “Nghe” (hoặc “Thấy”, hoặc “nếm”, hoặc “ngửi”, hoặc “cảm MƠ”) bằng MINH MẪN TỰ TÁNH NGHE hay là HÃY CẢM NHẬN “Âmmơ” BẰNG TỰ tánh mơ; HÃY MINH MẪN XỬ TRÍ “NGHEngheNghe” (ngộ = hiểu) Mơ tức hãy chiêm nghiệm mơ một cách minh mẫn sáng suốt bằng cách buông xả Tâm Giả mơ vì chính mơ làm “tâm” “mơ” (mong) “ĐẠO” (mơ) “đắc” (diệt, đạt MƠ). Và như thế nếu “Mộ” (mất) “MƠ” (HAM MUỐN) DIỆT “HAMMƠ” (Mơ) do (bởi) “mong mơ” (mơ) có nghĩa tan ham muốn tánh MƠ không còn = “Mơ” “mơ” “MƠ” “mở” [MUỐN DIỆT Đạo ĐẮC].
  • ““Nghe” (Mơ) “ngộ” (“họ” = dừng) “NGHE” (NGỘ) “Ộ” (Ẹ)” {“NGHE” [ngộ = họ (dừng)] “NƠ” (MƠ) “MA” (TÂM GIẢ) “ÂM” (mơ) “nghe” (Mơ) có nghĩa là lộ “nghe” (mơ) của TỰ TÁNH “HAM” (“muốn”) “NGHE” (NGỘ) “LINH” (MỚ, Linh tinh) đồng nghĩa với “NGHE” (Họ = dừng) “ÂM LẠ” (MA) trong “mơ” (Tâm) hay còn có thể nói là ““NGHE” (NGỘ) “VÔ” (VÔ) (hình) “TÂM” (CHÂN LÝ) “Mơ” (Mong MƠ)” = “ngộ” (họ = mất) “nơ” (mơ) “MỚ” (LINHTINH) do (vì) Mơ (muốn) “ling(h) ting(h)” (mớ) mơ (có)}. “NGHE” (NGỘ) “MƠ” (HAMMUỐN) LÀ “NGHE” (HỌ = dừng) “TỰ” (CHÍNH MÌNH = “TÔI” = TaTAta) “TÁNH” (tính) và xin hãy ĐỪNG “HAM” (Mơ) “NGHE” (NGỘ) “MA” (âmmơ) “LINH” (ợ = ọe) “NƠ” (thêm) “DO” (lý do) “MƠ” (mơ)! Và xin hãy QUAY VÀO TRONG “NGHE” (Ngộ) THÀY MINH SƯ CHỈ DẠY vì đó là “CÁI” nghe minh mẫn.
  • ““NGHE ngộ” (HIỂU LÝ LẼ ĐẠO QUA SÁCH VỞ) “ngộ” (ham muốn) “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NẾM”, hoặc “NGỬI”, hoặc “CẢM MƠ”)” là ham muốn thực hành PHÁP Mơ thông qua nghe, thấy, nếm, ngửi, cảm mơ và nguyên do đó sẽ dẫn tới một lúc nào đó TÂM ta sẽ “NGHE” (nghe chỉ dạy từ THÀY VÔ HÌNH). “NGỘ” (nếu ham mơ minh mẫn) “Ẹ” (đừng) “Nghe Ma” (làm theo) (của) cái TÔI Mơ = MÙNG (VÔ MINH) Mở “Họ” (dừng, mất) TÁNH MA nghe “do” (vì) “linh” (tinh, gio, mớ mơ) Mơ = Hãy NGHE Tâm LINH (THIÊNG) của TỰ TÁNH Mơ.
  • “Nghe” (NGỘ) “ÂM” (MINH MẪN SÁNG SUỐT) mơ từ TỰ TÁNH là “NGHE ÂM MƠ” (HIỂU mơ) “CAM” (PHÁP) “LỒ” (NƯỚC) hay còn là MƠ NGHE PHÁP TỪ TỰ TÁNH – MƠ quan (quán) âm. Mơ QUAN ÂM thì Quan Quán âm “nơ” (gắn) “ÂM” (MINH MẪN SÁNG SUỐT) “MƠ” (mong) do (vì) Mơ = Mơ Ma ma tới nghĩ Phật phật hiện (đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu) = MƠ Ma do TÂM MA (ngậm máu phun người dơ miệng mình) có đúng vậy không bạn?
Bạn tự xếp bản thân mình vào loại “ngheNgheNGHE” [NGỘ mơ = HỌ (loại) mớ] nào?

2. “MƠ” (NGỘ = HIỂU LÝ LẼ) về “TÁNH” “nghe” như thế nào cho đúng mẫu mơ?
  • Tại sao bạn đã “NGHE” (MƠ) bây giờ “họ” (mất, tạm dừng) “nghe” (mơ)? Có phải “NGỘ Ẹ” ((MỚ) do cái “HAM” (muốn) “NGỘ” (HỔ) “NGHE” (MƠmơMơ = sự MƠ, lời nói, âm thanh nghe), “ham muốn” (MỚ) “nghe” (hổ) để “Ngộ” (Đạt) “Đạo” (mơ) “MƠ” (sự mơ) mà thiếu “thơ” [VÔ “nơ” (Ngộ dỡ NGHIỆP do (vì) MƠ) – VÔ thức (tâm THANH TỊNH) – VÔ mơ (tanmơ Mơ)]?
  • “MƠ” là “Tâm MƠ” “họ” (DỪNG) “MỚ” (Mơ linh tinh, gio Mơ, rác Mơ) để “NGHE” (MƠ = THIỀN Mơ = quán âm MƠ) “ÂM” (ming(h) mẫn sáng suốt) “MƠ” (sự mơ) [Thanh Tịnh TÂM bạn sẽ “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NẾM”, hoặc “NGỬI”, hoặc “CẢM NHẬN”) “Âm MƠ” (tuyệt mơ = năng lượng vũ trụ) từ “TÂM” (Chân Tâm) “Mơ” (MƠ) của bạn]. MUỐN “Nghe” (Ngộ) “Âm” (âm thanh vũ tru “MƠ” (sự NGỘ MƠ) phải “Dỡ” (“gỡ” = buông bỏ) “Mơ” (HAM muốn) tức là muốn được “tịng(h) TÂM MƠ” = được thanh tịnh do Mơ của mìng(h). Như vậy nếu “TaTAta” (TâmTÂMtâm) được “tẩy” (xóa) MƠ hay buông xả thì “NóNÓnó” (tâm) xóa “hổ MỚ” [MƠ ming(h) mẫn] trong não bộ và “nghe Âm Thanh” (Mơ) “quán” (“thơ” = họ mớ = vô thức) “chiếu” (Ngộ) “MƠ” (sự mơ) [“NGHE” (NGỘ) “Mơ” (Mong Cầu) kết hợp với “quán chiếu âm mơ” (THIỀN đốn NGỘ) “CÁI” (sự) “nghe” (được) (Vô Minh Mở)] sẽ là “Mơ” (Tinh tấn) “NGHE” (MƠ) từ “âm” thanh nghe được.
  • Hãy tịnh Tâm MƠ NGHE! Vì mơ Nghe từ TỰ TÁNH hổ mơ NGHE (nghe âm MƠ từ TÂM Mơ). “Dúm” mơ (tóm lại), “MƠ” (NGỘ) “MA” (giả tâm kiến tánh) LÀ “NGỘ” (mơ Mong) “PHẬT” (THÀY) MINH MẪN “NGHE” (Học) “DO” (LÝ LẼ ĐẠO) = Hiểu lý lẽ ở đời bạn ngộ Phật Ma trong minh mẫn, sáng suốt.
3. Có thể Mơ về “TÁNH” “NGHE” đôi điều để MƠ ngộ Mơ (mơ Mở) là Mơ ming(h) mẫn = “Gỡ” (họ = mất) MỚ mơ “do” (nguyêngio(do)).

  • Dỡ MƠ “NGHE” có vẻ khó nghe [“MƠ” (Nguyên do NGỘ) về mơ “nghe” (mơ) thì khó hiểu], nhưng “Nghe” (Hiểu) được là “MƠ” (chiêm nghiệm) “ÂM” (Ming(h) mẫn, sáng suốt) “NGHE” (mơMƠ = ngộ Mơ) (được) người ta còn gọi là “CAO” (MƠ) “nhân” (mơ ming(h) mẫn “do”) về “NGHE” (mơ = ngộ MƠ = NGUYÊNGIO(DO) MƠ mơ NGỘ) còn được hiểu là đừng “nghe” (làm theo) “mơ” (cơ mơ = cảm tự mơ NGỘ) “dễ Nghe” (MA = giả) – “đối” (nghịch) “Nghe” (sự NGHE, âm thanh, lời nói) là Thày vì “thuốc đắng giã tật”: khen TA (tôi, bạn) là MỚ, chê TA (tôi, bạn) là THÀY – “gỡ” {dung [cơ Mơ = họ (mất) MƠ] NGỘ MƠ} là “MỞ” (MA) “TÂM” (MUỐN) Mơ cho AI KHÔNG BIẾT “NGHE” (NGỘ) MINH MẪN tức “Ngộ” (MƠ) “Nghe” (NGỘ) “cơ” (dung = chấp Mơ) MƠ = NGUYÊN DO Ngộ thì MƠ MỞ, hay nói một cách khác “nơ” (gút) NƠ (Mất NGHIỆP MƠ) DỨT [“Ngu” (vô minh) “gio” (ảo) Mơ chấm dứt nếu “NGỘ” [HỌ (dừng)] “CƠ MƠ” [“nơNơNƠ” (thời thế = không gian, thời gian mơ): “HỌ” (DỪNG, TAN, MẤT) Mơ VÔ MINH DỨT]. “Thuốc đắng giã tật sự thật mất lòng” hay “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” cho tánh “HAM” NGHE NGỌT của TaTAta (Tâm Giả)? Hãy “NGHEngheNghe” (“Nghe” VŨ TRỤ) một cách tỉnh táo, minh mẫn để có đối sách hợp lý, hợp tình.
  • “NGHE âm” (“nghe” Ngộ = mơ mùng Mở) “âm” (tâm giả Kiến TÁNH) “mơ” (minhmẫn MƠ) do “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) “MA” (MỚ) “NGHE” (MƠ) thì dễ “NGHE” (cảm), nhưng hậu quả “Nghe” (“HỌ” mớ = “Họ” “nơ” nghiệp MƠ) “Ộ” (Ngáo ộp), NGHE Ẹ (XẤU nghe) có nghĩa là “NGHE” “MƠ” “TÔI” dẫn Tôi đến vô minh – cái TÔI to bằng bánh xe bò – mơ Mơ “ợ”.
  • Chỉ có “mơ” [“NƠ” (gắn) Ming(h) Mẫn] MƠ “mơ” (mong muốn) “mơ Nghe” (HỌ = dừng) “gio” (rác) là “MƠ” [“THƠ” = vô THỨC (Ý)] DỨT hay mơ một cách khác là “DUNG” “mơ” “NGHE” dứt “tâm” “nghe” = tắt “nghe” (ý mơ) (ngưng “NGHE”) “tâm” Thanh Tịnh tức là MUỐN “NGHE” nguyên do MƠ HÃY DỨT “tâm”(giả) “nghe” (ngộ) Mơ (muốn). Còn “mơ” (muốn) “Nghe” (NGỘ) gắn “MA NGHE” (TÂM giả MƠ) là “Nghe” (Ngộ) Ma (hoặc Phật hoặc Thánh – Tiên) “NGHE” (HỌ) (khi “Ngộ” “tánh” “nghe” bạn sẽ “Nghe” “TỰ” “TÁNH” “NGHE”!) – “GỠ” [Dung (chấp) “Ngộ” “MƠ” = hòa TÂM với vũ trụ] “nghe” là “Nghe” “Âm” Mơ: hiểu mơ NGHE là “THIỀN” “NGỘ”: “Thủng Vô Minh do “Tánh” “NGHE” (Đắc Đạo) – nghe Mơ “NGHE” (“HIỂU” lý đạo), nghe TỰ TÁNH NGHE: Hiểu được về “CÁI nghe” là Tự Tánh Nghe. GIỠ (DỠdỡDỡ) MƠ “nghe” là TÂM MƠ THIỀN để Nghe “nơ” (NGHIỆP) dứt do (vì) MƠ TÁNH “NGHEngheNghe” (NGỘ) = Muốn dứt nghiệp do Mơ hãy “NGHEngheNghe” (Nghe bằng Chân Tâm) Âm Mơ thanh cao từ TÂM THANH TỊNH.
  • Dỡ mơ nghe “nơ” “âm” (âm thanh) “MƠ” (MUỐN) “NGHE” (NGỘ) [tịng(h) TÂM sẽ “NGHE” (Ngộ) “ÂM” (MING(H) MẪN SÁNG SUỐT) Mơ – “DỠ” (Gỡ bỏ) “Mơ” (MUỐNham) “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) là Mơ “Âm” (Tâm “thật”) “NGHE” (Ngộ) = “nơ” (gừng = hổ = tốt đẹp) là “Nghe” (Ngộ) tự tánh do MƠ “nghe” (hoặc “thấy”, hoặc “ngửi”, hoặc “nếm”, hoặc “cảmmơ”) – “mơ” (MÃO = HÌNH TƯỚNG BÊN NGOÀI MƠ) “NGHE” (ngộ) “âm MƠ” (mù mơ = ngu tối) “nơ” (vì gắn) “âm ma” (vô minh) mơ = đừng “Nghe” (Làm theo) “Âm” (TÂM Giả) “MA NGHE” (VÔ minh = u tối) do “tự” (mìng(h) muốn “Nghe” (NGỘ) “linh” (Ma) mơ (thích bói toán nghe “mớ” làm TÂM Mơ hoen ố) – “MƠ” (HAMMUỐN) “nơ” (gắn kết) “Nghe” (LÀM theo) “tự” (tâmgiả) “tánh” (tính) “nơ” (làm cho) “TÁNH” (TỊNH, TỊCH viên) “NGHE” (NGỘ) “TỊNH” (thanh cao) “Tâm” (MƠ) MƠ “nơ” (vì, do, bởi vì) “ÂM” (âm thanh, lời nói, sự Mơ) “MƠ” (mong) do Nghe (được) từ VŨ TRỤ = “nghe” (Họ = dừng) “Gio” (=lý do = Rác MƠ) là “NGHE” (MƠ) MỚ do “Tâm” (Vô ming(h) mơ) “mơ” (mong) “NGHE” hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) ( (ĐƯỢC) có nghĩa bói toán “MA” (Mơ) “NƠ” (MƠ) “NGHE” (Mơ) = “MA MƠ” [mơMANƠ = ma tới do mơ “thấy” (hoặc “thấy”, hoặc “ngửi”, hoặc “nếm”, hoặc “cảmmơ”)] “Nghe” (mơ) “NGHE” (THẤY, NẾM, NGỬI, SỜ) do (vì) “Nghe” (NGỘ) hay còn hiểu là nghĩ Phật có phật, nghĩ Ma ma tới] . Bạn thích NGHENghenghe AIAiai (MƠMơmơ aiAiAI)? MA hay PHẬT ngheNgheNGHE? Hãy lắng “TÂM” (Mơ) “Mơ” (Mong muốn) để “NGHE” (NGỘ) “phật” (TỰ TÁNH nghe) do “TỰ” (CHÍNH) mình “Nghe” “âm” “Nghe” (được) do minh mẫn thiền Mơ.
  • DỠ Mơ NGHE “nơ” (kết hợp) “ÂMNGHE” (Mơ) “gỡ” [dỡ = “dung” (cơ) “mơ” (NGỘ)] “NƠ” (nghe, thấy, nếm, ngửi, cảm mơ) có nghĩa là buông xả “tánh nghe” (ham) sẽ “nghe” (NGỘ) “ÂM MƠ” (MING(H) MẪN) do “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) (được) và cũng chính là quyết “Dỡ” “MƠ” “nghe” sẽ “nghe” “âmmơ” = “thơ” (vô thức) là Nghe TẤT CẢ âm mơ nghe]. “VÔ” (không “có”) “THỨC” (NĂM THỨC) là đạt tánh “NGHEngheNghe” (ngộ) “doDODo” [các linh căn = mơ “ling(h)” “NƠ” (gắn kết lại)] do (vì) minh mẫn MƠ = “NGHEngheNghe” (Ngộ) “TỰ” (chính mình) là minh mẫn “NGHE” (dung) “mơ” (mong).
  • DỠ MƠ nghe là “dỡ” (buông bỏ) từ cái “nghe” (hoặc “thấy”, hoặc “ngửi”, hoặc “nếm”, hoặc “cảmmơ”) (được) “nơ” (kết hợp) “chiếu” (soi rọi) “quán” (tự tánh) “âm” (âm thanh, lời nói, sự Mơ) “nghe” (hoặc “thấy”, hoặc “ngửi”, hoặc “nếm”, hoặc “cảmmơ”) để “CÁI NGHE” (sự MƠ) “NGỘ” (cô đọng = thanh tịnh) “MƠ” (HAM) “Mở” (Mơ) có nghĩa là “ĐẠT” (dung) “THƠ” (mơ) = “VÔ” [KHÔNG táng(h)] “THỨC” (Ý) “nơ” (gắn) “nghe” (ngộ) “ÂM” (MINHMẪN) “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) (được) cũng giống như “Nghe” (NGỘ) “Cô” (đọng) MƠ (mơ Tâm Thanh Tịnh) là “NƠ” (HAM) “mơ” (NGỘ mớ) “Nghe” (MƠ) là vô minh “Nơ” (đến) và cũng là “Dỡ” (Gỡ) “MƠ” (ngộ tánh “ngheNgheNGHE”) nghe “không” (O) “NGHE” (Dỡ) = MƠ nguyên do Dung táng(h) “NGHE” = CÓ “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) MỚI HIỂU. Lục Tổ Huệ Năng giã gạo “NGHE” Gạo “giã” = Mua “NGHE” “NGỘ” hơn “ngộ Nghe” = ming(h) mẫn hiểu điều “ngheNGHENghe” (được) hơn là “NGỘ” (LẠM DỤNG) “tánh” (tính = TÍNH toán) (cái) “Nghe” [Nghe “Manghe” (âmmơ) để trục lợi do “NGHEngheNghe” (NGỘ) “Linh”(ling(h) ting(h)) “NƠ” (MỚ, MA MƠ) Mơ = Hãy “NGHEngheNghe” (Muốn) “TỰ” (CHÍNH) “TÁNH” (TÂM) do NGHE MINH MẪN TÂM Mơ.
  • “Dỡ” (Thủng, Tu tập) “Mơ” (đạo) “nghe” (NƠ mất NGHIỆP) là “NGHE TỰ TÁNH” (THÀY VÔ HÌNH) chỉ dạy đạo “NGHENghenghe” [Nên “NGHENghenghe” (ngộ) gì, ở đâu để tu tập tốt]. Bạn “Mơ”( Ham muốn) “NGHE”(NGỘ) “AI” (TA? Ta?)? Có phải “NGHE” (NGỘ) CHÍNH MÌNH TRONG MINH TRIẾT?
  • “DỠ” (ngộ) “NGHE” (nguyêngiodo) “DỠ” (mở) “NGỘ” (HIỂU) “Ẹ” (vô minh) [tốt nhất đừng nghe Ẹ!
– Đừng “ảo mơ” (lung NGỘ = nhầm) “NGHE” (tự tánh) mà “MANGHE” (“Cao” Mớ = lộ mớ)!

– Đừng “mơ” (Ham muốn) Nghe “ma” (mớ) mơ do (bởi) “linh” (MA âm) “MƠ” (NGHĨ) – Đừng “nơ” (gắn) “Nghe” (Mơ) “MA MƠ” (GIẢ CỦA TỰ TÁNH) với “tự” (chính) “tánh NGHE” (chân TÂM)!

– “Nơ” (gắn) “ma” (MỚ) mơ “nghe” (Ngộ) là gắn “CÁI nghe” (HIỂU ĐẠO) với lý (do) bạn muốn Nghe bằng lỗ tai thịt.
  • “DỠ Mơ” NGHE “họ” (mất) “Nghe” “ngộ Ẹ” [“NGỘ”(Mơ) “TÁNH” (tự) “nghe” (NGỘ) là “MƠ Mở” (ĐẠT ĐẠO)] bạn có nghĩ thế không?
  • “Dỡ” “họ” “NGHE” Mở “NGỘ” “Ẹ”:
– Mở Đạo “NGHE” “ÂM MƠ” (nghe lời chỉ dạy của TIÊN THÁNH do “MƠ” “ÂM Mơ”) là “nơ” (gắn kết) “cái” (sự mơ) “NGHE” (nguyên do MƠ) với “âm” (mơ) “NgheNGHEnghe” [NGUYÊNGIO(DO)] thì MƠ “DỠ” = nguyên (gio)do NGỘ = Ngộ ĐẠO Mơ.

– nghe Tự Tánh chỉ dạy đạo MƠ = HỌ (DỪNG) “MỚ Mơ” (VÔ MINH Mơ) do “tự” (chính) “tánh” (“NgheNGHEnghe”) hé lộ = “ợ” MỚ = Mớ “ộ” (ng…ộ) dừng “Mớ” (vọng tưởng) = “MỘ” (mất) “NGUYÊN GIO(DO) mớ” (vọng tưởng) = ngơ “nơ” (nghiệp) “Mớ” tức mất nghiệp gây “MƠMơmơ” (VỌNG) “mơ” (tưởng).

– “nơ” (gắn) MƠ (NGỘ) “âm” (âm thanh, lời nói) “mơ” (sự) “mơ” (đạt) “đạo” “NGHE” (MƠ) = mơ được, ước thấy = nguyện ước được chứng = “NƠ” (gắn kết) “tâmmơ” (tim MƠ = tình thương) “MƠ” (Đạt) “ngộ” (hiểu) “PHẬT” (TỰ TÁNH).

– “MÙNG MÀN” (VÔ MINH) “NƠ” (thích, tò mò) “NGHE” (Ngộ – “DỠ MỚ”) “Ma” (Tâm Giả) “MƠ” (Ngộ) (tính tò mò khiến ham “Mơ” “MA” “NGHE” “DO (LÝ)” của “TA còn Mơ TÔI” (cái tôi của tâm giả kiến tánh)]?
  • “Dỡ” “MỚ” “NGHE” đừng nghe “ẹ” tánh do “ta”, “tôi” NGHE (Hãy Nghe TA của TỰ TÁNH NGHE!)?
Bạn “NGHE” những điều “Mơ TÔI tự tánh nghe” trên đây nghe thế nào có lý gì để “ẹ” (khó hiểu đến “ngậm” (thấm) “ộỘ” phát “ọe” “mớ” (ma) hay không?)

Tóm lại, “MƠ”(NGỘ) “nghe” (sự MƠ) giúp cho “Tâm” (con người) “mơ” (“họ” mớ) “dỡ” (gỡ) “MỚ” (MA NGHE) “NGHE” (Ngộ) do người “NGHE” (ngộ) phải quay vào trong “nơ” (gắn) quán chiếu “âm” (thanh) “ngheNgheNGHE” (ĐƯỢC GÌ) để “dỡ” (buông bỏ) “MƠ” (HAM muốn) “nghe” (Ngộ) tức là “MƠ” (Ngộ) “NGHE” [LÝ(lẽ) ở đời] “dỡ” (“HỌ”) “MỚ”(MA) “NGHE” (âm MƠ mơ) do “NGHE” (NGỘ) “Ẹ” (xấu) = Nguyên Gio Mơ (ham) “NƠ” (gắn) “TÁNH” (NGỘ) “NGHE” (Mơ)= “Nghe” (TIN) “DOGio” (LÝmơ) do (vì) “NGHE Ẹ” (Ma nghe).

Bạn có phân biệt tánh “nơ” (kết hợp) “MANGHE” (TÂM Ý do “NGHEngheNghe”) như thế nào không?

1) Trước hết, “nơ” (NGỘ) “MANGHE” (tâm ý nghe) là gắn “cái” “Ngộ” [NGHE (được)] với “Tự” (chính mình) “Tâm” (gỡ = dỡ) “nghe”” (“nghe”: Tâm Giả Kiến Tánh) của người nghe hay có thể hiểu Nghe Ẹ là ngộ (nhận biết) vọng tưởng từ TÂM GIẢ KIẾN TÁNH của người “NGHEngheNghe”. CÁI NGHE đó là NGHE Ẹ vì nó dẫn dắt người “NGHE” (theo) “MA” “do” (vì) “ngheNGHENghe” (được).

Thật nghe “họ” (mất) do (vì MƠ) TÂM “lơ” (ngơ) “Ý” “mơ” mơ [“họ” nghe “gio” {RÁC “nơ” [mùng(vôminh mơ – nghiệp] nghe} “mơ” “NGHEngheNghe” Mở: tự tánh của TÂM không có “NGHEngheNghe” sở dĩ “TaTAta” (tâmTÂMTâm) “NGHEnghenghe” (mơ) vì “MỚMớmớ” (VÔ MINH) – “Họ” (mất, dừng) “NGHEngheNghe” thì “TÂM” “Mở” (dung MƠ TAN) “do” (vì) nghe “Âm” (âm thanh, lời nói, sự NGHE) “mơ” từ vũ trụ có nghĩa là tan mơ là TÁNH “NGỘ” KHÔNG CÓ MƠ = NGUYÊN DO do MƠ “họ” (nơ = là) gừng MƠ (= phật MƠ = ma MƠ) vì nguyên do là nhân cho gừng Mơ = “NGUYÊN “dung “NHÂN” cho MƠ MA, MƠ PHẬT = có mơ mới ngộ MƠ = Nguyên Gio (Rác) thành Do nguyên (HOA QUẢ) “mơ”].

Ta có biết “thậtThậtTHẬT” (“NGHEngheNghe”) cũng là “NGHE” (sự nghe mơ) “MỞ” (ma mơ do Tâm Giả Kiến Tánh của chúng ta) hay không tất cả phụ thuộc vào TÂM Mơ của chúng ta (chiêm nghiệm được điều này chỉ có thể thông qua QUÁN MƠ). “Quán” “âm” “MƠ” QUAN ÂM Mơ điều đó có nghĩa “Thật” MƠ là “NGHE” (sự nghe mơ) TỰ TÁNH mơ Nghe.

Hãy “Mơ” “NGHEngheNghe” để “âm mơ” nghe “lơ”, “tự” nó muốn “NGHENghenghe” (CẢM NHẬN DO MƠ NGHEngheNghe) có nghĩa là đừng khởi vọng tưởng “nghe” (Mơ) thì sẽ “NGHE” (mớ MỞ) = “nghe” (tin) “ộ” (MA do TÂM MA) thì đừng “Mơ” (MƠ) nghe [dung (NGỘ) “NGHE ngheNghe”]!

NGỘ Ẹ do MƠ “họ” tự tánh Nghe [“NGHE” MA NGHE (Tâm Giả) thì PHẬT NGHE (TỰ TÁNH của CHÂN TÂM) “họ”].

2) Thứ hai, “nơ” (ngộ) “MAPHẬT NGHE” (TỰ TÁNH) là gắn cái “ngheNGHENghe” (no = lặng TÂM) với “TÂM” Nghe “do” (nguyên) dung (mơ) Mơ = “nghe” (ngộ) do (bởi) “NGHEngheNghe” (sự NGHE, âm thanh, lời nói) “dỡ” (tháo bỏ sự mê lầm) “mơ” (mơ) “Nghe” (Ngộ mơ) tức là NGHE CÁI TÔI THÌ DỄ, BỎ “cái” “TA DO” mơ công phu “MỆT MƠ” = “Mơ” “THƠthơThơ” (ĐẠTđạtĐạt đạo) dung (chấp) “TÁNH” “NGHEngheNghe” do TÂM MING(H) MẪN Nghe [muốn ĐẠT ĐẠO “VÔ” (KHÔNG, TÁNH mơ “KHÔNG”) “Thức” (TỈNH) “NGHEngheNghe” (nghe lời hay, ý đẹp)].

Mặt khác, “NƠ” (NGHIỆP) “mơ” (gắn) “người” (vô minh) “nghe” (ngộ) “mớ” do (vì) “NGHEngheNghe” (mơ) = “hưng” (gây) “Mơ” “Dogio” (bởi vì mớ) MƠ. “Tóm” Mơ là “NGHEngheNghe” (nghe được âm mơ của vũ trụ) là “NGỘ” (MỞ) “MƠ” “NGHE” = “NGHEngheNghe” Âm Quan (quán âm) MƠ = “Nghe” (Ngộ) “CHÍNH” Mình là “Hổ” “nghe” (hiểu lý lẽ đạo do“NGHEngheNghe”).

Hơn nữa, “nơ” “cái” “NGHEngheNghe” (Nghe) của người khác vào “Mơ” của “NGƯỜI” (xác) cho “NƠ” (gắn) “NGHEngheNghe” (NGHE) là “MƯỢN NGHE”: dỗ mơ MÌNH do Nghe “LINH” “nơ” = tưởng mìng(h) “NGHE” (sự MƠ) “MẪU” (mẫu mơ) = NGHE Ẹ = XẤU Nghe!

Những “IA” – “AI” cho mượn “HỒN” (mơ) của mình để cho “XÁC” (người “NƠ” – mamơ) “NGHE” (nói, bói mơ) MỚ “nơ” (thắt gút nơ – gắn) “mớ” (linh tinh, gio mơ) cho “bản thân” (BẢN THỂ) vì “hưng” (gây) “NƠ” (nghiệp MỚ) cho “ai” HAM mơ “NGHEngheNghe”: “NGHEngheNghe” (NƠ, GẮN nơ) mơ nghe “cơ mơ” (bói toán) bởi “nơ” (cho mượn xác) là “ngu gio Mơ” [“lơ” (quên) đi TỰ TÁNH MƠ của mình], hay nói một cách khác là “xác” (người cho mượn) “NGHEngheNghe” (Nghe, Hiểu) “MỚ” do (vì) “hồn” (tâm giả) của nó “MƠ” (MUỐN) “NGHEngheNghe” (NGHE). Do đó “MƠ” (mong) “MƯỢN” (NƠ, gắn thêm) “NGHEngheNghe” (NGHE) thì đừng “MƠMơmơ” (TƯỞNGTưởngtưởng)!

3) Thứ ba, “Mơ” (mong) “nơ” (“có”) “tánh” [tính ham muốn “NGHENghenghe” (sự NGHE, âm thanh, lời nói)] cùng “cơ” (với) MA, PHẬT “NGHE” (NGỘ) là bởi “doDODo” (Lý DO = lý lẽ của nguyên do) do (vì) TÂM MƠ muốn “NGHENghenghe” “họ” (mất, dừng, tan biến) cái “NGHE” bằng TAI THỊT.

“Hổng” (KHÔNG) “MƠ” (MONG MUỐN) “NGHENghenghe” (nghe) “ma”, “phật” (Tự Tánh “NGHEnghenghe” (sự NGHE, âm thanh, lời nói) là dừng “Mơ” (vọng) “NGHE” (MƠ) vì “TÂM” (CHÂN LÝ) làm “co” (mất) Tự Tâm nghe (do tâm không có “TAI” NGHE). Hãy “mơ” tánh NGHE DỠ mơ Nghe là làm tánh NGHENghenghe MỞ (đạt MƠ NGHE mà không khác NGHE THẤY hay còn gọi là đạt NHĨ THÔNG).

Nên “MƠ” (nghĩ) “NƠ” “đạt nghe” không phải lúc nào cũng là “NHĨ NGHE” do “NGHEnghenghe” (NGỘ) = Nghe “mớ” (linh tinh) “họ” (dừng) NGHE “ÂM MƠ”.

4) Thứ tư, “nghe” (Mơ) “DOdogioGIO” hay “MƠ” nghe lý do làm “TÁN” (tan biến) “TÂM” (NƠ = “CÁI” điều Mơ) “nghe” (được) vì “ý” (lý do) NGHE (ĐƯỢC) tán ý mơ Nghe có đúng không hả bạn những người “mơ MÃO NGHE” (mê xem bói toán, xin xăm, lên đồng hầu cốt)? “Mơ” (ham muốn) nghe “ĐỒNG” (CÙNG SỞ Mơ) Mơ là “MỚ”? “Mớ” (linh căn) dụ “nghe đồng” [cùng “NGHENghenghe” (ngộ)] “nơ” (gắn kết) MƠ “ngộ” (tưởng) mớ (ma)?

5) Thứ năm, “tự” tánh “NGHENghenghe” (ngộ) muốn “nghe” (mơ) “hộ” (giúp) bạn có “mơ Nghe” (muốn ham HIỂU) TỰ TÁNH hay không? Chân Tâm “nơ” (gắn) “ý” (THỨC) “mơ” (muốn) “NGHE” (NGỘ) cho “HỌ” (MẤT, TAN) MƠ hay không = Ngộ Chân Tâm thì “họ” Mơ?

À, còn “mơ nghe” [“MƠ” (mơ) “thiền” (NGỘ)] có nhiều loại “NGHE” (Mơ):
  1. “NẰM” (“NGỒI”, “ĐỨNG”, “ĐI”, “CHẠY”) “MƠ” (MƠ) “NGHE” (ngheNgheNGHE = “sự mơ” NGHE) LÀ “NGHE” (NGỘ) “DO” (LÝ DO = nguyên do Mơ) “MƠMơmơ” (âmmơ) tức là ĐỊNH TÂM MỌI LÚC MỌI NƠI SẼ NGỘ ĐẠO?
  2. “MƠ nằm” (hôn trầm) “nghe” (thiền mơ) là “MƠ” (mơ) “lười biếng nghe” [“thơ” – “vô” (không) “ngơ” (nơ nghiệp mơ) do người Mơ giở (chấp) MƠ “do” (lý lẽ mơ nghe) = hôn trầm làm “HỌ” (MẤT) ming(h) mẫn thiền Mơ? “MƠ” (THIỀN) “NẰM nghe” (“ĐI nghe”, “ĐỨNG nghe”, “NGỒI nghe”, “CHẠY nghe” = MỌI LÚC MỌI NƠI) là “MƠ mở” (ĐẮC đạo Mơ) do “tánh” (tự) “NGHENghenghe” (Mơ)?
  3. “nằm” (“đi”, “đứng”, “ngồi’, “chạy”) “Mơ” [(người)Thiền] “nghe” (mơ) “Âm ngheNgheNGHE” (vũ trụ mơ) là “nghe” (Ngộ) “DO” (LÝ LẼ Mơ) khi “nơ” (kết hợp) “nằm” (mọi lúc mọi nơi) hay “nằm” (“đi”, “đứng”, “ngồi’, “chạy”) “MƠ” (“THƠ” = VÔ THỨC) “NGHENghenghe âmmơMơMƠ” (thủng = lủng MƠ) = Tâm Thanh Tịnh ngộ vũ trụ MƠ = mơ VŨ TRỤ “hộ” (giúp) thanh tịnh TÂM = MƠ MÀ KHÔNG MƠ LÀ ĐẠT MẤT (TAN) Mơ?
  4. “Nằm MƠ” (mọi lúc mọi nơi) “NGHE” (NGỘ) “ÂM” (âm thanh lời nói, sự NGHE) “MƠ” (THIỀN mơ) là “Mơ MỚ” (ngu gio MƠ) MẤT hiển lộ “TỰ” (CHÍNH mìng(h)) “TÁNH” (tinh = minhmẫnsángsuốt) “NGHE” (NGỘ) = THIỀN MƠ là Mơ thiền ở “TataTa” (mọi lúc mọi nơi) NGỘ MƠ = thủng MƠ “ngơ” (lơ, buông bỏ) MƠ mơ THIÊN mơ = ĐỒNG “THANH” tương ứng “MƠ” = “ngôi” (chỗ) VỊ PHẬT mơ “MỞ” (MINH MẪN SÁNG SUỐT) = “NƠ” (CÓ) Phật Mơ = “MƠ MƠ” là “Mơ Mơ” là “mơ mơ” (NGỘ LÀ MƠ, Mơ Là Ngộ = Một Một Một MƠ)?
“NÔ” “MƠ” đôi hàng “MƠ” (THỦNG) “tánh” (tự) “ngheNgheNGHE” (Ngộ) của “TA” (“TÔI” – “BẠN” – “MA” – “PHẬT” ) cho “nơ” (tai) vui TAI.

Còn “NƠ” (MƠ) “mơ nghe” (tự tánh) như thế nào cho đúng “PHÁP” (CÁCH) nghe?

1. “DỠ” “MƠ” “NGHENghenghe” “NGỘ TỰ TÁNH ngheNgheNGHE” (HIỂU tự tánh là NGỘ NGHE một cách ming(h) mẫn! Chúng ta cùng “NGHENghenghe” (mơ) “ÂM MƠ” (MINH MẪN) “ngheNgheNGHE” (TÂM) để LỘ “TÁNH NGHENghenghe” (Tâm) MƠMơmơ (Mơ) = Hãy CẢM Mơ chân TÂM một cách ming(h) mẫn HÉ LỘ Mơ qua THIỀN = NHẬN BIẾT MƠ MƠ MỞ = nhận biết VỌNG MỚ tan = MƠ MỞ TAN MƠ = ĐẠT Mơ “DO” (vì, nguyên do) Mơ!

2. “THẤY, NGHE, NẾM, NGỬI, SỜ” MƠ là “MƠ” “NGHENghenghe” (MỚ) của Tâm Giả “MƠ” “NGHE” (NGHE, THẤY, NẾM, NGỬI, SỜ) “nghe” (cảm mơ). Mất NGHE, THẤY, NẾM, NGỬI, SỜ Mơ là Ngộ Tánh Nghe của CHÂN TÂM mơ “nghe” do MƠ của GIẢ TÂM MƠ NGHENghenghe, bạn có ngộ như vậy không?

3. “thơ NGHE”, “cô (đọng) NGHE” có nghĩa là “nơ” (gắn) “nghe” (mơMƠMơ) một cách ming(h) mẫn sáng suốt, không khởi “ý” do “nghe” (CẢM MƠ) (được) lâu ngày do đó “tính” (tự) “MUỐN” (MƠ) “nghe” (MỚ) linh tinh mất, còn “THƠ” (VÔ THỨC) (khi) “NGHE” (MƠ THIỀN) “nơ” (Ngộ) “Nghe” (cái NGHE) do Ý muốn “nghe” (Mơ) “do” (Lý) có nghĩa là định TÂM nghe ÂM MƠ từ TỰ TÁNH có “ý” (muốn) NGHE (ĐƯỢC) gì trong VŨ TRỤ BAO LA, Mơ NGỘ Ý NGHE ĐƯỢC.

4. “THƠ (thẩn) [vô thức] “họ” (mất) “tính” (tự) “ngheNgheNGHE” (sự NGHE, lời nói, âm thanh) có nghĩa là “vô thức” (ý mơ tan) sẽ mất HAM MUỐN “NGHE DO (lý do)” (BIẾT) – mất tính “nghe” (ngộ) “do” (lý) – “họ” (dừng) “Dỡ” (gỡ nơ gút) “MƠ” (THIỀN) “nghe” (ngộ) – “nơ” (gắn) “lơ” (buông xả) “NGHE” (MƠ) “LINH” (LINH THIÊNG) “NƠ” (CÓ) [mất “nghe linh (vong)” = mất “vọng” “NGHE” (MƠ) = “nghe” (ngộ) “mơ” (ming(h) mẫn “NƠ” (GẮN) “thinh” (Âm thinh)].

5. “THƠ” (THẨN, LẨN THẨN, LẨM CẨM…) là con gà ăn quẩn cối xay, xoay mãi “TÍNH” (Tâm Giả) “NGHE” (NGỘ) LINH (TINH) khiến con người ta “mê” trong bể nghe ồn ào của âm thanh bất tịnh của TÂM.

6. ““NGHE” (NGỘ) “ÂM MƠ” (MING(H) MẪN Mơ) “Mở” (đạt) “tâm” (MƠ) “tu” (“họ” = dừng) “sửa” (DỡDỠdỡ MơMƠmơ = Thiền MơTHIỀNMƠthiềnmơ” là “tu” (dỡ) ngộ “ÂM” (THANH TỊNH) “Mơ” (muốn) “nghe” (NGỘ) “mơ” (âm thanh “nghe” (được) [“Dỡ MƠ” là được nghe giáo pháp qua THIỀN MƠ].

7. “Nghe” (NGỘ) “Âm”(âm) “Mơ” (mơ) “mơ” ((muốn) do (vì) “TỰ” (CHÍNG(H)MÌNH) “TÁNH” (ẢO) chỉ dạy” là “NGHE” (Ngộ) “QUAN (= QUÁN)” (quanâm”NGHE” = [“nghe” (= “thấy” = “nếm” =”ngửi” = “cảm mơ”) VŨ TRỤ] để “nghe” (NGỘ) “ÂM MƠ” (VŨ TRỤ).

8. “nghe âm mơ” (Nghe “MA” = nghe con người “nói”) là NGHE BẰNG CÁI TAI THỊT. Nghe âm “quả MƠ” là nghe nói lời hay ý đẹp mơ.

9. “Nghe âm mơ” [“NGHE” (NGỘ) “NGỘ” (MƠ) “Mơ” (mơ)] là người Nghe âm thanh quán chiếu “nghe” (hay “thấy”, “nấm”, “ngửi”, “sờ”) “họ” (dừng) “MƠ” (HAM) để dứt “TÁNH” (tính) “ngheNgheNGHE” (Mơ). Quán chiếu Âm MƠ mọi lúc mọi nơi là “NGHE” (Ngộ) ming(h) mẫn “MƠ” (ĐẠO mơ).

Bạn muốn xếp mình vào loại “NGHENghenghe” (MƠMơmơ = ngộNGỘNgộ = MộtMộtMột = KhôngKHÔNGkhông = “mộ” (chết) MƠ = nơNƠNơ = mơMơMƠ…) nào?

A. Muốn “NGHENghenghe” (HIỂU, Ngộ) “DODodo” (lý) của “TÂMTâmtâm” (tự tánh) TA “MƠ ÂM” (HAM) “nghe” (“thơTHƠThơ” = vô “thức” = “Gỡ” vô minh) bằng “nơ” (thêm) “tự tánh NGHENghenghe” (Tự) “nơ” (bỏ) “lơ” (ngơ, lờ đi, quên) Ý muốn “do” (lý do) tò mò MUỐN “NGHENghenghe” (Ngộ) vì sao, thế nào, được gì, mất gì? Vì đó là “NGHE” (NGỘ) “Nghe” (Ngộ) “nghe” (ngộ) “MA” (MỚ) “Ma”(Mớ) “ma” (mớ) trong “MƠ Mơ mơ” (TÂM mơ)? Vì đó là Nghe “tôi MƠ”, “chúng ta MƠ” trong bể “ngheNgheNGHE” (VŨ TRỤ) hỗn loạn của BẤT TỊNH TÂM.

B. “Dung (NƠ = Nghiệp mơ = mơ MƠ = MÙNG Mơ = VÔ MINH Mơ = âmMơ = Cơ MƠ = “VÔ” (CÓ = KHÔNG = CÓKHÔNG = khôngcó = “KHÔNG” có = “CÓ” không = khôngKHÔNGKhông) “NgheNgheNGHE” [(NGỘ) do (lý do)]” có nghĩa là ngơ (lơ) “nghe” (mơ) từ “Mơ” = buông xả “CÁI” (sự) “nghe” (được gì) từ “hai tai thịt” để Tâm bớt “nặng” (mớ = ma = giả “Phật”) “mơ” (mong muốn Mơ). Hay ““nghe” (ngộ đạo) “nơ” (gắn)” = gắn “mơ” NGỘ đạo mơ với “MƠmơ” (nguyên do mơ = vọng tưởng “nơ” = ung MƠ), đừng “mơ nói” = dẫn đến mất đoàn kết nếu âm nghe “méo mơ”. Tốt MƠ là đừng “NGHE MA” (Ngộ Ộ) “âm” (mơ nơ) “mơ” (do) tò mò hổ (xấu) vì “mớ mơ”.

C. ““DUNG (mơ) “TÁNH” (CHÍNH MÌNG(H)) “NGHE” (Ngộ)” có nghĩa là dung “âm” (âm thanh) “mơ” (Mơ được) quán “NGỘ” (Mơ) “MƠ NGHE” [ming(h) mẫn sáng suốt “do” (vì?)] = “Nghe” (Ngộ) “âmmơ” (âm vũ trụ) họ (mất) nguyên do MƠ = NGỘ NGHIỆP MƠ DO = Mơ mở = 111 = 000 = TÔI = TA = BẠN = CHÚNG TA. “Nghe” (Mơ) (được) “âm mơ” [ming(h)mẫn âmmơ] nói lại cho “AI – NƠ – MƠ” (người Nghe) để “quán” (thủng = xé màng vô minh) “MƠ” (MUỐN) “NGHE” (NGỘMƠ = Mở mơ = ĐẠT đạo MƠ). “MƠ” (nơ) “TÔI” (TATata = TỰ TÁNH nghe = ming(h) mẫn NGỘmơ) “NGHE” (Ngộ = tâm truyền TÂM ) như thế đó còn nghe, tin hay không tùy bạn.

D. “nghe âmmơ” (Mơ) nơ “NGHE ÂMMƠ” (NGỘmơ) là TỐT NGHE Mơ vì quán chiếu “cái “nghe (được) với “NGHE” (NGỘ) “TÁNH” (TỰ) “nghe” (mơ) = nghe bằng “TAI” (hay “mắt”, “lưỡi”, “mũi”, “thân”) “TÂM” (TATata = TỰ TÁNH“nghe” = mơMộtMộtMột = 000MƠ = mơ âmmơ = Gỡ MỚ MƠ = DỠ Mơ Sen Hồng = ƯơmmơSenVàng) tức là “MƠ” “nghe” “NƠ” ““TÂM”NGHE” = nghe bằng tâm chứ không nghe bằng “TAI THỊT”. NGHE KHÓ “nghe” là thuốc trị bệnh HAM “NGHE”. ĐỪNG NGHE NHIỀU RÁT “tai” nghe! Hãy “NGHE” Âm Thanh tuyệt diệu của vũ trụ Vũ Trụ VŨ TRỤ để lắng TÂM ham muốn “nghe” của ta.

“CÓ” “NGHE” mơ (thì) MỚI TỈNH MƠ? Có mơ mới ngộ mơ do mình Mơ? MƠ là MỚ, TỈNH là THẬT MƠ. Nhưng rốt cuộc CẢ MỚ lẫn THẬT MƠ đều MỚ do Mơ của TA (TÔI, BẠN) mà có. Vậy dỡ CÓ để NGỘ KHÔNG? DỠ mơ “ngộ không” (phải TỀ THIÊN ĐẠI THÁNH?) để DỖ MƠ (NGỘ) CƠ có? Nghe lùng bùng quá đi phải không bạn?

LÙNG...BÙNG...PHẬP...PHÙNG...

“NGỘ” “CÓ”, ngộ “KHÔNG” (khôngKHÔNGkhông)

“KHÔNG” “KHÔNG” “có” “CÓ” HÓA “KHÔNG KHÔNG”!.

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 1 tháng 3 năm 2009
Nhằm ngày 5 tháng Hai năm Kỷ Sửu

# Mơ MƠ "ĂN" Mơ

Hay là
PHƯƠNG PHÁP
“NHỊN ĂN SÚC RUỘT”


“NGỘ” “độc” “hoa” “Nơ”

Người trình bày: Thái Minh Mẫn

Người xưa có câu: “Ăn nhiều thì lú, ngủ nhiều thì ngu” để cảnh báo cho những ai muốn “NƠ ngu Mơ” do ăn ngủ quá độ. Bài viết này “nơ” (đề cập) đến khía cạnh “bớt ăn”, “nhịn” ăn trong khẩu phần ăn hàng ngày để con người ta có tâm hồn minh mẫn sáng suốt và cơ thể khoẻ mạnh.

I. BỚT ĂN LÀ ĂN ÍT HƠN BÌNH THƯỜNG:

Bớt ăn quá no: ăn 70% no là tốt nhất vì khi bạn ăn quá no bao tử của bạn chứa đầy thức ăn, nó không thể co bóp mạnh với “cái bao” căng phồng cứng, tiết ra dịch vị đủ để trộn đều thức ăn giúp cho việc tiêu hóa dễ dàng (thiếu khoảng trống trong bao tử để thức ăn được di chuyển, nhào trộn).

Theo “ngu do Mơ” (thiển ý), ăn quá no và no đều không tốt cho sức khỏe vì thức ăn chứa đầy chặt trong “túi chứa vật thực” là dịp tốt cho “tạo mốc meo” do thiếu dịch vị dễ gây chứng đầy hơi, đau bao tử, viêm loét. Mặt khác, ăn no thường làm cho người ta trễ nải, lười biếng và thèm ngủ dẫn tới mụ mẫm đầu óc.

Ăn vừa đủ vật thực, ra bữa (ăn lặt vặt làm bao tử của bạn luôn phải làm việc để vừa nhào trộn, tiêu hóa cả thức ăn cũ lẫn mới) cơ thể mới mạnh khỏe. Chỉ nên ngộ “đủ” về chất để “dung đủ” năng lượng duy trì sự sống. Số lượng là cặn bã phải thải trừ.

Ăn ít no cơ thể suy yếu vì thiếu năng lượng, nhưng thỉnh thoảng “dung thèm, ham no” lại là “mơ” đói “nơ” (kèm) ngộ giải nơ (bị) độc cơ thể.

II. NHỊN ĂN LÀ KHÔNG TIẾP NHẬN VẬT THỰC:

Cũng giống như não bộ người ta “ngu mơ” do (bởi) “NO” (tích lũy MƠ để chúng là “rác mơ”) hệ tiêu hóa tiếp nhận và xử lý đồ ăn thức uống năm này qua năm khác “dơ MƠ” do (vì) “NO” (ngấm “độc”). Cả hai cần được tẩy rửa cho sạch sẽ. “Mơ” nhịn ăn là một “hổ pháp” (phương pháp hiệu quả) làm cho “do mơ nơ vật thực” (hệ thống tiêu hóa) được “vệ sinh” sạch sẽ.

1. Mục đích nhịn ăn:
  • Để cho hệ thống tiêu hóa được nghỉ ngơi sau một thời gian làm việc. “Cỗ máy” tiêu hóa của bạn được “tu mơ” (duy tu sửa chữa) để có thể “NO NGỘ” (hoạt động bền và tốt hơn).
  • Để thải độc do thức ăn thừa còn bám lại trên thành ruột. Cơ thể sẽ tự chữa lành các bệnh của “THÂN” do ngưng tiếp nhận thêm độc tố và loại bỏ dần các cặn bã gây hại cho sức khỏe. Bạn sẽ “Mơ NO No” (cảm thấy thân thể được nhẹ nhàng thoải mái) và “hưng MƠ” (khỏe mạnh), “Ngộ do do lâu” (sống lâu).
  • Nhịn ăn do cơ thể tự không chấp nhận “no” do ăn. Khi “Mơ THANH TỊNH” tâm ý người ta “NO” pháp (vị) là “NO no” (đủ).
Hai mục đích nhịn ăn đầu có được do người ta chủ ý nhịn ăn, còn mục đích thứ ba do quá trình tập luyện (tu tập đúng cách) cơ thể tiếp nhận đủ năng lượng từ Vũ Trụ.

Bài viết này chỉ đề cập đến phương pháp “mơ no không khí” (nhịn ăn do chủ ý).

2. Chuẩn bị cho việc nhịn ăn:
  • Bạn phải có quyết tâm để chống lại cám dỗ của thèm ăn khi cơn đói hành hạ bạn.
  • Những người bị bệnh nặng, bị các bệnh mãn tính vẫn có thể thực hiện nhịn ăn để giải độc cơ thể, tuy nhiên cần theo dõi phản ứng của cơ thể để thực hiện cho phù hợp và nếu đồng thời “mơ nguyên do no” (tin tưởng vào chính mình) trong khi thực hiện phương pháp nhịn ăn người bệnh có thể chiến thắng “nguy nan do” (sự thiếu hụt năng lượng chưa kịp bù đắp) và “hảo ngộ sức khỏe” (bình phục) một cách nhanh chóng.
  • Bạn phải sắp xếp thời gian để nghỉ ngơi sau đó vì cơ thể còn mệt [nên nghỉ một ngày tránh lao động và hoạt động ngay sau “mơ no” (nhịn ăn)].
  • Thực phẩm “lót đường” trước thời điểm nhịn ăn của bữa tối ngày hôm trước nên là những món nhẹ, dễ tiêu không quá nhiều đạm, tốt nhất là không có hoặc hạn chế bớt các chất kích thích như bia, rượu, quá chua, quá cay; Bữa ăn tối không quá 20h.
  • Bạn nghĩ xem ta phải “nơ” (mua, chuẩn bị) gì để phục vụ cho bữa “mơ no không khí”?
Thế này nhé!
  • Nước chín (ấm 50 - 60oC): 3 - 4 lít (người bị táo bón dùng 4 lít + 5 muỗng muối );
  • Muối hột (tốt nhất):4 - 5 muỗng canh (5 muỗng cho người hạ huyết áp khi nhịn ăn);
  • Chuối sứ: 2 trái chín rục (để làm “chổi” quét).
3. Thực hành nhịn ăn:
  • Bắt đầu nhịn ăn từ sáng khi bạn tỉnh dậy.
  • Chỉ uống 0,5 - 1 lít nước một lần duy nhất (nếu bạn có thể) với 5 - 10 hạt muối khi thức dậy chưa đánh răng súc miệng.
  • Buổi trưa, tối: quá đói! Bạn hãy cố gắng chịu đựng, nhưng nếu tưởng chừng vẫn không thể vượt qua bạn hãy tham thiền hoặc quán tưởng mình đang no pháp vị trong “Mơ”, nếu vẫn “ham ăn mơ no” tốt nhất bạn hãy an trú “ham no” trong giấc ngủ để “ngu do” (quên đói) dù có chập chờn để chờ đến lúc được “ngộ do NO” (ham mơ no nước muối). Cái giờ “G” “mơ no” đó nên chọn là 1 giờ sáng. Bạn “No” (uống) ngay 1 lít nước muối pha theo công thức trên (người bị hạ huyết áp uống 1,5 - 2 lít), “mơ hảo NGỘ” (và chờ) 15 phút sau đó nhai “lếu láo” và “ăn NGỘ” (ăn) hết hai trái chuối (nên ngậm trong miệng một lát cho nước bọt đủ để nhai chuối dập dạp rồi nuốt luôn, không nên nhai kỹ vì “cái chổi” của bạn sẽ sớm mủn ra trước khi thực thi nhiệm vụ quét rác). Tiếp theo đó bạn “nơ no” (uống thêm) ½ lít nước nữa (người bị hạ huyết áp uống 1 - 1,5 lít) và chờ đợi thời gian “mơ hạ gio (phân)” (đi cầu) lần 1. Sau khi đi cầu lần 1 vào bạn tiếp tục uống nước mà bạn có thể. Khi đi cầu hết phân là lúc nước súc ruột sẽ trong dần. Bạn tiếp tục uống số nước còn lại cho đến hết. Thời gian “nơ gio hạ” (“rửa ruột”) kéo dài tới 5h sáng và bạn chấm dứt việc súc ruột.
4. Sau khi súc ruột:

Rửa ruột xong bạn có cảm giác no nước muối nên “no” (hổng thèm) HAMMƠĂN, nhưng nếu “mơ” “nhịn” bạn sẽ bị thiếu hụt năng lượng. “Do MƠ NGỘ No” (NGỘ ĂN) của bạn phải tuân thủ nguyên tắc tiếp nhận vật thực từ ít đến nhiều dần, độ đậm đặc từ lỏng tới đặc, từ mềm tới cứng dần vì hệ thống tiêu hóa của bạn như con rắn vừa mới được lột xác còn rất yếu cần có một thời gian để hòa “mơ” với “nơ NO” (ăn) vật thực. Bạn hãy “cao mơ” như sau:
  • Nên ăn cháo trắng loãng vào buổi sáng.
  • Buổi trưa nên ăn cơm nát nhai kỹ, không nên sử dụng trong bữa ăn các chất kích thích thần kinh quá độ như rượu bia, chua cay, hoạt động nhẹ nhàng.
  • Tối ăn cơm như thường lệ.
  • Quên “no” Mơ: nên ăn đủ no 70% để tránh dễ bị đau bao tử, thủng ruột, viêm loét cơ quan tiên hóa.
LƯU Ý:
  • Nên thực hiện súc ruột tối thiểu một lần trong một tháng (2 tuần một lần là tốt nhất).
  • Nên nhớ thực hành súc ruột là một trong những đối pháp “thiền” quán ngộ (lấy việc chịu đựng đói, mệt vì đói làm đề mục “thiền quán”).
  • Nên lấy “ngu do gio nguyên” (nhịn đói) là việc bình thường cho mục đích vượt khổ để “nơ” “Mơ” thoát khổ (đau), giải thoát “MƠHAMno” (ham, tham do MƠ ăn).
  • Nên “ngâm MƠ” (suy nghĩ kỹ) để NGỘ câu: “Nhịn là nhẫn nhục”có thể hiểu theo nghĩa NHỊN NHỤC – NHỤC NHỊN Mơ.
  • Nên Ngộ: “Hư Ảo” (thấy bằng mắt thịt) làm chúng sinh THAM – HAM ăn (mơ), do vậy HỌ (DỪNG) ĂN do tham, ham là “cao” “nhân” “Mơ” – “cao nhân Mơ” – “Cao Nhân (đắc đạo) MƠ”.
  • Nên NGỘ: “NƠ MÙNGMÀN MỚ” là THAM “ĂN” do Mơ, vì thế “NHỊN” Mơ là “NGỘ” Ăn [theo bạn có phải nhịn đói mớ để “no MƠ Mở”? – nhịn đói MƠ để HAM ĂN (vật thực)? “Nguyên Do NƠ HAM – MUỐN MƠ” (mắt thấy, tai nghe, lưỡi nếm, mũi ngửi, tay sờ làm HAM MƠ người CẢM Mơ) có giống như không mơ không ngộ mà “méo Mơ” dịch là trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một sờ, trăm sờ không bằng một…bạn thử tiếp đi?]
  • Nên “NGỘ mơ “ăn” như thế nào cho “đúng mẫu MƠ”: sống để ĂN (mơ ăn no nê) hay ăn (qua ngày đoạn tháng) để SỐNG THẬT Mơ? ĂN là mất, CHO là còn hoài? ĂN Ngơ nơ NGỘ Mơ [mất ăn (MƠ) mùng màn (vô minh) mơ MỞ]? Ăn lơ mơ mất [ăn (mớ Mơ) mất Mơ họ]? Ăn Mơ NGỘ ĂN [MỞ mùng màn (vô minh) mơ Mở]?
III. KẾT LUẬN:

Xuyên suốt “nguyên do Mơ” người tập thiền mơ qua “NHỊN” ĂN (Mơ) để GIẢI ĐỘC CÓ TRONG MƠ (do – vì ăn) là pháp môn tu để “Ngộ họ ăn” là Mơ “diệt” [cho người khác ăn là “họ” (Ngộ) mớ mơ do (vì) tham ăn (mơ) – dừng ăn (MƠ) là “CAO” “nhân” Mơ – nghỉ ăn (vật thực) là hủy hoại nhục thể – ngưng ăn no (pháp vị) “nơ” NO (MỞ Mơ) ĂN – “nguyên do Ngộ nơ mơ ăn” [hiểu đạo ăn (MƠ) ở đời phải Mơ ăn ở mơ (mơ Nơ)] – “NGỘ mơ ĂN là ngộ ăn MƠ” (Ngộ nghiệp Mơ thì Mơ dứt)./.

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 13 tháng 2 năm 2009
Tức 16 tháng Giêng năm Kỷ Sửu

# Dỡ Mơ Sen Hồng (Phần 1)

Ngộ NGUYÊN DO Mơ
(Nô mơ NGỌC TÂM)



“Sen Giả MƠ – mơ SEN VÀNG”

Người trình bày: Thái Minh Mẫn

Tôi mơ mãi câu Danh Ngôn của Nguyễn Bỉnh Khiêm:

“Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc
Nào ngờ ở mãi đến hôm nay”

Cuộc luân hồi sinh tử khiến cho vạn vật sinh linh trong đó có chúng ta như cánh bèo trôi dạt không biết về đâu. Tại sao lại như vậy? Có phải do “MƠ” “LUÂNHỒISINHTỬ Mơ”? Có phải “NGUYÊN DO Mơ” (“Mơ” luân hồi là nguyên do cho mơ “MỚ”) ?

Và cũng “mơ” (nhớ lại) lời “Kinh Phật Thuyết A Di Đà” trong đó Đức Phật Thích Ca Mầu Ni chỉ dạy cho chúng sinh rằng có một Cực Lạc độ của Đức Phật A Di Đà, nơi đó mặt đất bằng vàng ròng, mây “NO mơ ĐÁ QUÝ MƠ” (mây đùa MƠ với ĐÁ QUÝ – TRÂN CHÂU, XÀ CỪ, MÃ NÃO, “Nô no mơ” với “tiếng MƠ” (TIẾNG NHẠC CỦA LOÀI CHIM VÀNG BẠC), “NÔ MƠ no” với “TIẾNG MƠ 24/24 GIỜ” (TIẾNG NHẠC MƠ MỞ) của Chúng Sinh Cõi Cực Lạc Quốc Độ và “mơ NÔ” (tự hỏi) lúc đó CON NGƯỜI trong THẾ GIỚI đó mơ gì về ĐÁ QUÝ? Liệu có phải Mơ MANI (viên ngọc MINHCHÂU của TÂM)?

Và ở đây, trong thế giới TA BÀ đầy ác trược này con người chúng ta mơ mani đá quý –“NÔ mơ MỚ” (“nô MƠ mơ” “no” ĐÁ QUÝ giả tâm – mong muốn đạt Mơ (ham muốn giàu có – “nô” “NO Giả Tâm” bằng mua đá quý đem về nhà cất, sở hữu chúng, đeo “nô mơ” (trên người) mong muốn chứng minh cho mọi người thấy sự giàu có, quyền quý cao sang, đẹp đẽ của tấm THÂN GIẢ tạo của MÌNH (TA, TÔI). HAM MUỐN CÓ ĐƯỢC đá quý chính là nguyên nhân làm cho TÂM NGỘ “hổ NO lumờ TÂM MANI” (làm lu mờ CHÂN TÂM VỚI VIÊN NGỌC MANI TRONG SÁNG ĐẸP ĐẼ).

Xin đưa ra cùng bạn “CHỨNG MINH mơ NÔ” [“no MƠ” pháp (vị)]: Minh Mẫn muốn lấy lại ví dụ về viên kim cương mà bạn “mơ” nó “đạt mơ” (có nó), “gô mơ” nó (đeo nó vào tay) rồi “chán mơ” muốn “mộng mơ” cái khác hơn nó. “MƠ” đó là tâm lý thường tình của bạn cũng như tôi đúng không nào? MƠ CỦA BẠN HAY TÔI đều là “MƠ mớ” (Mơ do lòng THAM LAM mơ MORE – muốn có nhiều hơn nữa). “Mơ NO MÃO nguyên do Mơ” (và để ham muốn nắm giữ nhiều đá quý hơn nữa) chúng ta phải “mơ tiếp” (tính toán) trong đầu, kế đến dùng “NO mơ MỚ” (“Nô Mơ” cùng đá “quýyêu”). Vậy tại sao ta lại phải quý yêu “ĐÁ – MANI” một cách “thơ” mộng như thế? Vì Tâm giả của Ta “gô MƠ MỞ” (trói buộc Chân Tâm). Hãy xem sơ đồ hình 2 phần 5 mở rộng “ƯƠM MƠ Sen Vàng” – “ĐIỂM mở MƠ”: các bạn dễ thấy các cột mang số chẵn 2,4,6,8 là “mơ Mớ” (Giả của TÂM GIẢ Kiến Tánh – giả TÂM mơ – “NO Mơ MỚ”), còn các cột mang số lẻ 1,3,5,7,9 đặc biệt là con số 9 CÓ “MƠ MỞ” (“MƠ no MƠ MỞ” – ‘MORE mơ NO MƠ MỞ’ – “GÔ mớ MƠ” – “NO MƠ mơ MỞ” – “no MỞ MƠ” v.v...).

Chính sự “HAM” Mơ, “THAM” Mơ , “SỞ HỮU” Mơ là “NGUYÊN DO” Mơ khiến MƠ LUÂN MƠ (mơ nối tiếp MƠ mớ không dứt). Cắt đứt nguyên do MƠ là “DỠ MƠ” (tháo gỡ nút thắt nghiệp “hưng MƠ”).

Như chúng ta đều biết “thân Mơ”, “khẩu Mơ”, “ý Mơ” là “nguyên do MƠ”. Những điều “NGỘ” của mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm, tay sờ, não nghĩ là “RÁC MƠ”: khi mắt ta thấy cái đẹp Tâm MƠ (giả) muốn chiếm giữ làm của mình, món ăn ngon từ thịt các con vật mà “hư ảo ngộ” có thể là ông bà cha mẹ mình đầu thai làm kiếp cầm thú “MƠ” “MỚ” ngon mãi không thôi… “Cái” HAMMƠ, THAMMƠ là NHÂN của “MƠ MỚ” tức là “NGUYÊNDO Mơ” họ (dừng) “MƠ MỞ”. Nếu như thế TA phải làm thế nào để “dung NGỘ DO MƠ” (dùng lý lẽ để hiểu NGUYÊN NHÂN GÂY MƠ)?

Thế này nhé! “NGỘ MƠ” từ cái “NHÌN MƠ” vào một mặt của vấn đề “Nơ” (dẫn dắt) “MƠ” TA đến “Ý MƠ” = “RÁC MƠ” tức là “MƠ” nhìn NƠ “MƠ” ý, tương tự “MƠ” nghe NƠ “MƠ Ý NGHE trong não”, “MƠ” ngửi NƠ “ý ham muốn ngửi trong não bộ”, “MƠ” nếm NƠ “Ý” nghĩ ngừng MƠ do vị ngon đến chết hết MƠ. Những “Rác Mơ” đó là “thân MƠ”. Tay mơ màng tìm cảm giác lạ của mấy ông TAO “SẮC” MƠ “nghèo MƠ” Ý hết tiền “boa” dẫn MƠ của họ đến lu mờ Chân Tâm do MƠ sắc (đàn bà). DỠ MƠ NÃO là làm Mơ hết MỚ (nghĩ linh tinh).

NGỘ “mơ” thông tin ở BỘ CHỈ HUY (NÃO BỘ) do các kênh “Mơ NƠ nô” (nghiệp lực) “NGUYÊN DO HẢO MƠ nơ” (truyền về), vậy nếu Mơ “MỘ (CHẾT)” ngay từ khi ngũ quan (mắt, tai, mũi, lưỡi và thân) “cảm Mơ” thì “Ý Mơ” ở não bộ bị DIỆT điều này có nghĩa là có MƠ nhưng Nguyên Do MƠ (HAM MUỐN) héo tàn vì hết “nguồn Mơ”.

Chúng ta “MƠ NƠ nguyên do nơ nghiệp” (nguyên do MƠ tạo nghiệp Mơ) như thế nào? Hãy xem mô hình dưới đây:


Qua sơ đồ trên ta nhận thấy:
  • MƠ là ẢO, NGỘ là THẬT MƠ;
  • “MƠ NGƠ” là THANH TỊNH TÂM;
  • Muốn “NGỘ” thì cần có “MƠ” (xuống THẾ NÔ Mơ);
  • Muốn “DỨT” MƠ cần “Mơ DỠ” (bỏ Nơ mơ);
  • Muốn “MƠ MỞ” cần “DỠ mơ” (họ NƠ NGHIỆP mơ) hay “HỌ MƠ” (dừng tạo nghiệp).
Hay (ta) Mơ một cách khác là:
  • “MƠ Lung (Ảo) Mơ” là “NGỘ ảo Mơ” (cuộc đời là huyễn ảo – không thật mơ);
  • Duyên khởi NƠ nghiệp Mơ (nhân quả do MƠ mà ra);
  • “TAN MƠ” Lung “NIẾT BÀN” (NGỘ Niết Bàn là ẢO mơ);
  • “Ngộ MƠ” là “MƠ Mở” (hiểu lý lẽ MƠ do NGUYÊN DO Mơ);
  • “NGUYÊN Ngộ NƠ Mơ” [NGỘ ẢO do nguyên (do) Ngộ – NƠ (KẾT HỢP) “NGỘ” mới “THẤY” “MƠ”];
  • MƠ là MÙNG MÀN VÔ MINH do nghiệp NƠ; NGỘ là MINH MẪN Mơ; MƠ LỘ hiển lộ MÙNGMÀNMƠMở (NGỘ Mơ là họ MỚ Mơ);
  • MÙNG MÀN VÔ MINH Ngơ NƠ thì NIẾT BÀN Ngộ;
  • NGỘ MƠ = Ngộ MÙNGMÀNVÔMINH = Ngộ Mơ Họ Mớ MƠ = MƠ MƠ MƠ = NGỘ NGỘ NGỘ;
  • MƠ là MƠ; NGUYÊN dung (chấp) MƠ nơ (tạo) NGHIỆP Mơ;
  • MƠ dỡ Mơ là NGUYÊN NHÂN MƠ đứt;
  • DỠ Mơ là DỠ NGUYÊN DO Mơ hay MUỐN NGỘ thì MƠ MÙNG MÀN VÔ MINH DỨT;
  • Dỡ MƠ luôn Nơ NGHIỆP Mơ vì NGHIỆP NƠ MƠ hay CO NƠ lộ NGUYÊN NGỘ tức là Ngộ NGUYÊN DO Mơ MƠ MỞ;

DỠ Ma là NGỘ Phật vì PHẬT hay MA do MƠ mà ra hay PHẬT là TỪ BI từ TÂM “MA” (CỦA CON NGƯỜI) điều đó cũng đồng nghĩa với MA là PHẬT MẤT TỪ BI DO Tâm MA (của con người) v.v.. Mơ hoài cũng không hết định nghĩa phật – ma, MA – PHẬT.

Đến bây giờ chắc bạn đồng ý với Minh Mẫn MA – PHẬT là do TÂM của con người MƠ mà MỚ ra, chứ thực chất HUYỄN MA NGỘ PHẬT là TÁNH KHÔNG MA (MƠ), TÁNH KHÔNG PHẬT (MƠ).

Vậy Dỡ MA là Mở PHẬT theo sơ đồ trên ý nghĩa như thế đó. Vì thế Thày MỞ cho TA (minh mẫn sáng suốt MƠ): “NEO (GIỮ) LÀ MỚ, NGƠ (BUÔNG XẢ) LÀ MỞ Mơ”. Từ đó suy ra NEO MƠ LÀ HỔ (MẠNH) MỚ HỌ MỞ Mơ v.v...

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 3 tháng 2 năm 2009
Tức mùng Chín Tết năm Kỷ Sửu