Monday, March 30, 2009

# Dỡ Mơ Sen Hồng (Phần 3)

Mơ Mão Mơ
(Nguyên do Ngộ Mơmơ)
hay TẨY mơ


SEN “TẨY hồng”?

Người trình bày: Thái Minh Mẫn

“Mơ Mão Mơ” là “CÁI” NGỘ ĐẸP VỀ VŨ TRỤ. Chúng ta ai cũng muốn cái “ĐẸP” (ngộ mingmẫn) – nguyên DO MÙNG Màn vô minh MƠ mơ: mơ ĐẮC đạo DỪNG MỚ Mơ. Màng MƠ khiến Ming Mẫn TÔI Mơ một ngày nào đó ở khắp THẾ GIAN NÀY “trùng mơ” (trùng trùng điệp điệp) những đàn em thơ “giung giăng giung giẻ” (đạt “THƠ”), vui mãi không thôi [“thơ” “TRẺ” “mãi” “không” “GIÀ” (TRƯỜNG SINH BẤT LÃO)]. Mơ TÔI đúng mơ?

Ai có một lần về “THƠ” (hướng mơ Vô THỨC đạt “thơ” ngộ nguyên nguyên ngộ hay Mơ HỌ MỚmơ như đứa con trở về quê mẹ sau năm tháng cách xa)? Hướng MƠ “VÔ THỨC” là “Nguyên” “hoàn” “MƠ” – trở về tánh tự (mìng) nhận biết mìng(h) MƠ, nguyên ngộ “MƠ” là không có “tánh” (TỰ) Mơ vì “vô” thức là nguyên mơ (NGUYÊN NGỘ), còn “Ý” thức là mơ “NHÂN” (nguyên) Mơ. Cũng giống như trong ngạn ngữ TA có câu: “đứng núi này trông núi nọ” là muốn ám chỉ “Nguyên” do “Mơ” (vì có “núi nọ” mới có “trông”).

I. MƠ mơ Mơ ngộ “thủng” Mơ [MUỐNham MƠ CÓ (nô MƠ) là MINH MẪN MƠ DO MƠmơ hay học ĐẠOmơ là Minghmẫnmơ“do”dungMƠ] = MƠ MỚ Mơ MỚmơ (hưởng thụ vật chất là MƠMớ) = MINHmẫn MƠ làm MƠ mở do nguyênmơ)?

Mời bạn xem sơ đồ sau đây để hiểu rõ “MƠ” (nguyênngộMơ) “nguyên” (hoàn, trở về) – “do” (LÝ LẼ Mơ) “mơ” (MONGmuốnngộMƠ) để hiểu rõ “Ý” [VÔ = Mongmuốnngộ MƠ = mơ (MUỐN) MINHMẪNMƠ] “MƠ” (mớ = lingtinh mingmẫn Muốnmong = ước muốn THÀNH ĐẠO Mơ) từng “MỚ” (“ngộ” = hìng(h)thànhMỚ = Nguyêndung nguyên NGỘ = ĐỪNG MƠ muốn – MỚ!) mơ như thế nào trong não con người:


Sơ đồ 1: Mơ MINH MẪN CỦA “NHÂN – QUẢ” MƠ
GIẢI THÍCH TỪ CHO SƠ ĐỒ:
  • “NHÂN” là NGUYÊN NHÂN MƠ;
  • “QUẢ” là Ngộ (Hiểu lý lẽ) Mơ;
  • “NHÂN” là “cốt lõi” của MƠ; Nơ MƠ NHÂN (để mà) Lơ (dỡ = một Mơ = hoàn nguyên MƠ = NGỘ KHÔNG Mơ = MƠ DỠ Mơ = mơ dỡ) MỚ NHÂN Mơ có nghĩa là nguyên do MƠ tạo nghiệp MƠ;
  • “Tạo nhân” tức “tạo mơ” vì nhân mơ NƠ nghiệp Mơ.
  • ẢO MƠ là NHÂN;
  • THẬT MƠ là QUẢ; và “BẢN THÂN” quả – Quả – QUẢ cũng là nhân – Nhân – NHÂN mơ – Mơ – MƠ;
  • TẠO MƠ TỨC TẠO “NHÂN” (“Nhân” – “nhân”) cũng chính là TẠO NGHIỆP QUẢ DO Mơ;
  • Nguyên do là “NHÂN Mơ”; Kết quả là “QUẢ Mơ”; Quả MƠ là Nơ Nhân MƠ.
  • “NGỪNG mơ” là “TUNG” (TỰ DO) Mơ.
  • “NGƠ” mơ tức “ngơ” “NHÂN” “Mơ” vì mất “nhân” (nguyên) của MƠ; Hay mơ một cách khác mất “NHÂN” “hưng” [gây, họ (gio) mơ = Mơ gio (lý) = mùng (VÔ) mở = ngao mơ = dumơ] mơ họ (gio = ngộ “gio” mơ).
  • “ẢO” mơ gây “HƯNG MƠ do NHÂN Mơ”: Huyễn hoặc làm “con” (MỚ = “NƠ” Ming(h)mẫn Mơ BIẾTmơ hay mong muốn NHẬNmơ minghmẫn mơMƠMơ = Động vật cao CẤPmơ) “người” (mơ) nhân (do).
  • Đừng “CÔ” (ĐỌNG) TÂM MƠ nếu Mơ Mớ vì NHÂN mờ TÂM Mơ! [Mơ họ (dừng) nguyên gio(do) mơ THANHtịnhTÂMmơ = lắng đọng Tâm Mơ nguyên do hiển lộ NGỘmơdoNGUYÊNmơ = ngộ THANHcaomơ do TÂMmơthanhTỊNH].
  • “NƠ” nghiệp mơ nhân mơ ngộ “NHÂN”: có MƠ “NƠ” ngộ mơ Nhân!
  • “HƯNG” MƠ “NHÂN” tạo MƠ NƠ (NGHIỆP) mơ: tạo mơ là TẠO NHÂN MƠ;
  • “HỌ” (Mất) NHÂN là ngơ mơ gio(do) nơ: dừng mơ (mơmuốn = mongÝngơ) MƠ (THIỀNmơđốnngộmơ) gio (RÁCmơ = Ýmơngộnguyêndonơmơ) họ (mất) – TÂM thanh tịnh vì họ (dừng) RÁC (GIO) mơ – nguyên (mơ) “nơ” (gắn) nguyên (nơ – nghiệp).
  • Họ [nơ = nghiệp MƠ = nguyêngio(do)mơ (NGỘmơmuốnngộ = LÝlẽ Mơ NGỘ = Mở MƠmơ NGỘmơ = muốnmơngộMơ)] “MƠ” (MỘmơảo = Mấtmớmơ = NGUYÊNGIO(DO) Mơ (NGỘMơnơmuốnngộ = LÝ MƠ Ngộmơmuốnmơngộ = MỘTmơMơ = TÂMmơnguyênnguyêngio(do)mơngộMơ) là “Nơ” (mơ = ngưng mơ ảo) do (vì) “Ngao” (NGƠ, ĐI MẤT) “Mơ” (MÙNG = vôminh = MỚ) do (lý) “MƠ” (ngao) mơ: TAN mơ HẾT LÝ DO Mơ = Mơ MỞ HẾT mơ “do” (lý) = ngộ Mơ “nơ” (gỡ = họ = mất = tan) MƠ.
II. MƠMơmơ (NGỘ) MƠ NƠ MỚmơnguyêndomơMƠ (minhmẫnMƠ muốn ham MƠ NGỘ mớmơ = HAM muốn đạt ĐẠOmơ):

Mơ MUỐN mơ làm TÂMmơ mờ = Mơ muốn MƠ NƠ MƠ NƠ NGHIỆPmơ = MƠmơMơ (Ngộ) MINHMẪNmơ MƠ mừng (ngộ) MƠ muốn = MƠ MỚ nơ MƠ mừng (ngộ) MỚ DONGUYÊNmơ = MAMƠ làm bạn MƠ MA âmmơ (TÂMgiảkiếntánhmơ nơ “NGHE” Ẹ). Để đừng bị MAMƠ dắt HÃY NGỘ Âmmơ từ tựtánhmơ bằng cách Mơ ÂMMƠ TỪ VŨ TRỤmơ qua “NGHE” ÂMmơ từng phút từng giâymơ để cho ảo (vọng)mơ tắt. TÂMmơ THANHtịnh MƠ xuất hiện lục “quả” MƠ.

HAMMƠmơ (THAM SÂN SImơ) là MỚ Mơ vì DUNG MƠ(muốn) MƠmơMơ (MƠ) dừng MƠ (mingh mẫn) muốnmơ [muốn đừng mớMƠ xin hãy MƠ MINH MẪN] = nguyêndoMơ luôn đòi hỏi MỚ (LINH TINH) Mơ = mơ mingh mẫn MƠ “LỦNG” (Xétoạc) vô minhmớ. Hãy xem Bạnmơ HamMƠ (THIỀN) mô? Còn Mơtôimơ (TÔI) mơ vậy đó! Muốn là Mamơ! Hãy họ (Dừng) các thứ “MUỐN” (MơmơMƠ) NGUmơ dẹp.

Mùng (Huyễn hoặc) MƠ (mơ) muốn Mơ (NGỘ) mớ (MINGHMẪN = mamơ) HAMmơ(THAM) MUỐN (MƠ) nên người TUMA“do” (tu ma mơ phật) chạy THEO HAMmơ cứ mơ (vọng) MỚ là Ta (MA) đang THÀNH ĐẠO MƠ do tumơHAMmơminghmớ – có ngộ MA mới NGỘ phậtmớ mingh mẫn đâu chẳng hay MA đưa lối QUỶmơ dẫn đường. “CÁI” MA không ở đâu xa mà ở ngay trong TÂMmơma của cái “tồi” đeo đẳng suốt hành trình về QUÊmẹ. MƠma nơ Mamơ vì thế TAtaTa (TÂMmơ) nghe Ma – ngũ ấmmơ xúi dục Ta (CHẬMmơ) mơ (mingh mẫn) MƠ. MỘTmơ (TA = chân lý Mơ = MƠMINHMẪNmơ = 000 = cóCÓCó = khôngKHÔNGKhông = TÂMmơtanmơ = mingh mẫn mơ toàn MƠ = MÙNG (vô minh) mởMƠ) là MƠ TỐI THƯỢNGmơ dungmơ cho AiaiAi (MƠ) nơ Mừng (Ngộ) MơmơMƠ (Mơ).

MƠ nguyêndomơ Mơ MUỐNmơ NGUYÊNdoMƠngộ [mơ NGUYÊNmơ ngộ Domơ] = mơ MINH MẪNmơ mới “thấy” ngộ NGUYÊNDOmơ.

MƠmơMơ “MỘT”mơ lừng (LỘNG LẪY = ĐẸP) Mơ, để ngưng MAmơMơ hưng PHẬTmơMơ người mơ tập niệm THẦN chúmơ “OM MANI PADME HUM”mơ MơmơMƠ (Ngộ) tâmmơ Thanhtịnhmơmở chung (HỘI) phápmơmơ với VũtrụMƠ Mơ = NGHE Âmmơmở như TÔImơminghmẫnsángsuốtMơ = nghe chỉ ngộ từ ĐẤNG Vô Cựcmơ = mơ hưngmơMƠMơ (ngộmơminhmẫnsángsuốt) = muốnmơngộngưngmơMƠMơ MUỐN DIỆTmơ TANmớminhmẫnmơngộMINGHMẪNSÁNGSUỐTMơ = MỞmơngộtánhkhông(có)Mơ = 111 = 0 = 000 = VÔ CỰCMơminhmẫnvômơ = TÔI(mơ)mơmộtKHÔNGmơmơ [tặng MƠ cho AiaiAi (mơ) hay MUỐNmơ NƠ Mơmơ (AIAiai Mớ thì Nhận mơ)].

MƠ MINH MẪNmơ nơ NGƠ (MẤT) muốn MƠ sẽ đem mơ mingh mẫn sáng suốt cho Mơ (NGƯỜImơ). MUỐN làm mất nguyên do MƠ và gây cạn nguồn Mơ và họ (mất) TÂMmơthanhTỊNHmơmở của một Bậc THÁNH NHÂNmơ. Bạn hổng thích trở về MƠthánhNHÂNmơ? MƠtôimơ đúng mẫu MƠ??? MUỐN là MỚmơ? MINH MẪNmơ nơ MƠmởlonghoamơ cho aiAIAimơ đúng mẫumơ? Ba (TAMHỢPMơ = Thânmơ, Khẩumơ, Ýmơ) MƠ mơ mộtMỘTMộtmơ MỞMơ nguyêndoNGỘmơcủatôi(hưng)mớmơnơmơ [Ý ĐẸP LỜI HAYmơ mở TÂMmơ mingh mẫn sáng suốt]?

Có MƠ (người) thắc mắc mừng(ngộ)mơ là thế mô? Có phải MƠ (THỦNG) HOÀImơ (MÃImơ) TÂMmộtmơ (co mơ MƠ = MƠ minghmẫnMơ = MÙNGMƠNGỘmơmớ) hay sau mơ ngộ MƠ (MƠ Họmơ) lại LUÂNmơsinhTỬMơ theo qui luật TIẾNmơ của VŨTRỤMƠ? Câu hỏi ấy ngu mơ Ngộ do nơ mớmơ của Mơ HAMmơluânMƠ (Ham luân HỒImơ). “CÁI” “MƠ” do “HAMmơ” mà có, nếu NGỘ MƠHAMmơ (MƠ do tham sân si) thì làm gì có HAMhamHam (MUỐN) mà MỚ mơ? TRỞ về BẤT sinh bất DIỆTmơ là TÂMmơtanmơmởmùng(ngộ)mơdonguyênmơmớ = nguyên MẤTmơ sao lại còn LUÂN Mơ? NẾU CÒN mơMƠMơ (MƠ) THÌ Ý MƠ DIỆT MÔ(?)mơtâmmơmớ (đừng mơ nguồn cội MƠ nếu còn TÂM Mơ), áng MƠ MINH MẪN sẽ MƠmơtanmơ cho MÂY PHỦ MÙngộ cho Mừng (NGỘ) MỚmơ trên đây. Không biết bạn có đồng mơ cùng MƠ TÔImơ?

III. I MỘT 1 MƠ mơ Mơ NGỘmơ ngẫm MƠ (THIỀN ĐỐN NGỘ CHÂN LÝ):

“Đa” (NGỘ = ngộ = Ngộ) mơ “MƠ” (mơ) nguyên gio(do) “Ngộ” (NGUYÊNGIO) “nơ” (Mơ) “mão” (hình tướng) “Mộ” [ÁI (mộ) = NGỘ)] tức là cái NHÌN NHỊ NGUYÊN LÀM CHO tìng(h) thương (“NHÂN”) loại được “mơ”“MƠ” (MINHMẪNMƠ Mớ) theo cái nhìn sau đây:

1. NGUYÊN MƠ LÀ “NHÂN” CHO Mơ nguyêndo MƠ:

“nguyêndo” mãi mãi là “DO” (LÝ DO) “NGUYÊN” (NHÂN): DUNG MƠ mơ PHẬT ảo ngộ là “NGUYÊN” Mơ, MƠmơMơ (ngộ) nguyêngio(do) Mơ là “THẬT”phậtảonguyêngio(do) MƠ có nghĩa là MƠ mingh mẫn mơ ảo “THẤY” (NGỘ) Phật “gio” (= Nơ = gắn kết = MAPHẬTmơảoMơ = mơ mớ gio(do) TÂMmơ). Dù thế nào đi nữa ham muốn kể cả HAM muốn quả vị phật cũng là MƠ mớ (ngộ giomơ)? Dẫu MINH MẪNmơ đi chăng nữa thì MƠ vẫn là MƠmơMơ (ngộ) “NHÂN” (nguyên ngộ Mơ) do đó MƠ “NHÂN” là gieo “quả” Nhân Mơ (NGƯỜImơ “gio” cho mình muốnMơ = gieo gió gặt bão = mơMơMƠ (Ngộ) mingh mẫn nơ “gio” (gieo) Mơ ngơ nguyên nhân gây mơMơMƠ (HAMmơ = tham sân simơ = Mớ mơ) = MƠ “NHÂN” “mớ” “quả” “mơ” “mớ” “MƠ”? Có đúng vậy không nào?

Có “Nơ” Mơ mới có MƠ ngộ: MƠ là huyễn hoặc làm cho bạn nửa tin vào những “Ngộ” NGUYÊN (do) mà “HƯNG” (gây) mơ tiếp làm ming(h) mẫn lu mờ và tự hỏi một cách không chắc chắn nguyênNGUYÊNNguyên (nguyên do Mơ) là aiAIAi (đối Mơ) mà “lơ” (màng Mơ = mung lung) “MỘT” (NHẤT NGUYÊN = 0 = Minh Mẫn MƠ = Quan Âm MƠ = VÔ CỰC Mơ) = có MỘT cụ thể nào làm “ÂM MƠ” (MƠ MINH MẪN = TUYỆT DIỆU MƠ = CHÂN LÝ) TRONG VŨ TRỤ MƠ Mơ hay chỉ có TÔI – (taTATa)mơ? = Mơ MỘT là gì có phải là “lơ”quên (mơ = muốn) mộtMỘTMột (VẦNG THÁI DƯƠNG CHÓI LỌI HÀO QUANG)? Có THÁI THƯỢNG LÃO QUÂN hay QUAN ÂM BỒ TÁT HIỂN LINH MƠ hay không? Ai là “NGƯỜI” (THÀY) “dungmơMƠ” (MINGH MẪN SÁNG SUỐT) “THAY” (chỉ dạy) “MƠ” (Mơ) cho MƠ (ngộ = người Mơ) học ĐẠOmơ? Và nơ Mơ với hàng vạn Mùng (vô) mơ mơ Mơ Ngộ mơ như thế. “Thủng” (phá) MƠ chấp Mơ là: “Mơ” (ham) “MƠ” (Mơ) là “Mơ” (NGUYÊNDOmơ) NGUYÊN “gio” (mớ) = MƠ ham MỚ hưng (gây) = Mơ ham (là) do nguyên mớ? HÃY diệt HAM để MINH MẪN hưng (mừng = gây mơ)!

2. MƠmơMơ (Mơ HAM = THAM SÂN SI Mơ) là MÃO (hình tướng bên ngoài) MƠ “NƠ” (gắn) MƠmơMơ (NGỘmơ): Mơ HAM “NƠ” NGUYÊN DO Mơ tức là MƠ THAM SÂN SI nơ (gắn) MƠmớ nguyêndo Mơ? Bạn hiểu như thế nào về mơMơMƠ (NGƯỜImơ = Mơ HAM = hamMơ = Mơthamsânsi = mơ MỚ = mớ Mơ = ngugio Mơ = mơ no mớ MƠ = MƠ ngơ mingh mẫn MƠ)?
  • Trước hết, “MƠ” “mơ” “Mơ” là mơ ẢO – HUYỄNmơ, KHÔNGcó THẬT Mơ vì TAtaTa mơ MỚ nên mới có MƠmơMơ (người Mơ = Ngộ) nên MÙNG Mơ hoài hoài không dứt MƠmơMơ (HAMmơ = muốn); Mơ Ming Mẫn là họ (mất) MỚ“do” (lý) “NƠ” (gắn) Mơ (NGƠmơ) Ham (muốnmơ) Mơ (MINH MẪN) DO (LÝ) MƠ từng phút từng giây để “do” (lý) mất vì địng(h) TÂM“mơ” hay nói một cách khác TÂM THANH TỊNH vắng bặt mọi Lýlẽ Mơ“do” = Bậc THÁNH NHÂN “nơ” mà KHÔNGnơ mơ (muốn) MƠmơMơ (HAMmơ) [mong muốn ngộ nơ DỠ HAMmơ (buông bỏ tham sân si mới NGỘ ĐẠOmơ – MINH MẪN SÁNG SUỐT MƠmơMơ)].
  • Thứ hai, MƠmơMơ (HAMmơ) không làm MƠ trở nên ming(h) mẫn sáng suốt MƠ MƠ MƠmơ (mơ HAMmơ) tức là thamsânsi MƠ ngộ mù MƠ vì TÂM THANH TỊNG(H) Mơ không Mơham–muốnmơ. Chỉ khi nào chiêm nghiệm “THẬT” (MƠ) mới chứng MƠmơMơ (ngộ) KHÔNG MƠ là “có” THẬTmơ. Ai sẽ là người MƠmơMơ (ngộ) điều đó trước hết đây bạn hay tôi?
  • Thứ ba, dừng MƠ là HẾTmơ! KHÔNGkhôngKhông MƠ cho VŨ TRỤ ĐẸPmơ = Mởmơ – MƠmở – mơmởMơ = TÁNH KHÔNGKhôngkhông(có)mơMơMƠ = HOÀN NGUYÊNmơ.
  • Thứ tư, MƠmơMơ (ngộ) chân LÝmơ là Giải Thoát MƠ khỏi MỚmơ “giung” (giăng giung giẻ) Mơ cho Mùng Mở Mơ tức là MƠ MINH MẪN Mơ. PHẬTmơ là “Thủng” (xé vô minh) MƠ, là Ngộ MỚ mơ (dừng muốn Mơ), “nơ” (gắn) “mơ” (ước Mơ) “Mừng Mơ” (cô đọng TÂMmơ) cho MẸ QUAN ÂM MƠ GẶP CONmơmẹgặp, và cũng là MƠ “gừng” (= MAPHẬT) MƠ mở = Lộ “DO” (GIO) mơ [MƠ mơ muốn họ = MƠ nguyêngiodo mơ Ngộ = luân hồi sinh tử giải thoát MƠhọ]. TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC QUỐC ĐỘ Mơ là Mơ mở trong TÂMmơ của mỗi mơ (con người chúng ta), không có Cực Lạc Quốc Độ ở ngoài Tâm mơ. MƠ tôi mơ thế có đúng không?
  • Có “MƠ” cho rằng NGỘ CHÂN LÝ Mơ là MƠ “CÓ” TRONG “KHÔNG” Mơ, nơ mơ nơ MỚ Mơ vì sao? Vì “có” do TÂMmơ muốn(mong) cóCÓCó (tam = thân = khẩu = ý) MƠ mơ (vô minh) mơ (muốn) MƠ (Mùng Mơ) Có = SẮC BẤT DỊ MƠ LÀ “CÓ” Mơ ĐỂ “ĐỐI” CHỨ KHÔNG(có) Mơ ĐỐI “VÔ” [AI = MƠMơmơ (MƠ) = NGỘ GÌ?] = “KHÔNG” (VÔ = 0) có gì lấy gì mà “ĐỐI” Mơ = MƠmơMơ (NGỘ) “NƠ” (GĂMmơ) Mớ [NGUYÊN NGỘ MƠ Do Mơ] = ??? Bạn tự mơ do TÂMmơ? MƠ MINH MẪN tôi MƠ là “THƠ” (VÔthức = Mingh Mẫn MƠ) Mơ (tưởng MƠ) còn tin hay không do Mơ của bạn.
  • Thứ năm, KHÔNGmơ là ĐỘ TATata (tâmmơ) để độ “THA” (tha lực Mơ = các ling(h) căn mơ Mớ nguyêndoMơ? Hay THA BUÔNG cái TÔI DO Mơ?)
  • Mười (con số 10 = MƯỜI phương Phậtmơ) MƠ có Mơ MỘTmộtMột (vũ trụ) MƠ = mộtmộtmộtMơ = vô cực Mơ = KHÔNGkhôngKhôngMơ??? Mơ TÔI có cùng Mơ BẠN?
IV. MƠ (muốn) nguyên do phăng lủng âmMơ (mingmẫn) mơ NGỘ (MƠham mơ MUỐN là Domớ = THAMSÂNSImơ là MUỐNmớ)

MƠ MINH MẪN nơ MƠ HAMminghmẫnmơNGỘmơ nơ MINGH MẪNSÁNG SUỐT muốn vì TÌNH THƯƠNGmơ cho NHÂN “LOẠI”mơ [sình lầy mớ Mơ nơ THAMMƠmơ] vì thế aiAIAi mơ CHO là MINHMẪNmơ, “NHÂN”mơ tuyệt đẹp MƠ (muốn). Hãy Ham mơ “CHO” cho MƠ Mởmơ! THẾ GIỚI TRONG TÂMmơ SẼ ĐẸP Mơ nơ TÂM “CHO”Mơ. Hãy MƠ cho Mơ (muốn) choCHOCho (Mơ minghmẫn) MÃI SÁNG SUỐT TÂMmơmở!

Dỡ mơ NGỘ Mơsen(hồngvàngtẩy) mơ (muốn) TÂMmơ MƠ MINHmẫnmơ nơ mơ nguyên do Mơnguyênngộ [MINH MẪN MƠ HIỂU Mơdo(nguyên)MƠ]. Tham MƠmơ Mớ MƠ ngộ nguyên gio(do)mơ MƠ Hưng MƠmơ mingh mẫn ngộ MƠ [HAMmơ (THỦNGmơ Ham) hiểu LÝlẽđạomơ Mingh mẫn MƠ] vì thế “cho” mừng(ngộ) MƠ là thủng cái “HammơdoTHAMmơmớ” (“CHO” là hưng muốn dừng MƠ do THAMmơ). Bám víu vào của cải của thế gian “Ăn” (MƠ) mừng(Ngộ) MAmơ –DỠmơma mới NGỘmơphật MƠ = “CHO” là chìa khóa mở TÂMmơ mừng(NGỘ) THAMDOMơ = mớmamơMƠ mừng(NGỘ) “XIN – CẦUmơ” Mơ(muốn). HÃY Để TÂMmơ của TAtaTa (MƠ) VÔ CẦU!

DUNG(CHẤP) Mamơcầuxinchomừng(nguyên)mừng(NGỘ) cũng là MỚ (MINGHmẫn) mơ, MƠmơ “CHO”mơ Mừng (NGỘmơdo) MUỐNmơmuốnnguyênmừng(Mơnguyênhoàn) [Mừng(NGỘ) MƠ “CHO” là Mơ (muốnngộ) Hoàn NGUYÊNmơ]. Hãy Ham “CHOmơ” đừng Mơ HAMcho [Ham tăng xin giảm mua là MAmơ NGỘmớmơ đó]!

MƠmơMơ (HAMmơ = THAMmơ = MAmơ = MỚmơ) nơ vôminghmớngộmơdoMơhammànơmơ, do MƠmớmừng(ngộ)mơ mơ(muốn) “CÓ” hơn KHÔNGcómơmớdomơmàmơra cũng là “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn le lói (KHÔNGcó) ngàn muôn” theo BẠNmơ có hổ mớ?
MINHmẫnmơngộmơHAMmơdoTHAMmơ là buông bỏ (DỠmơ). BUÔNGmơ MỚbuông thì TÂMmơ THANHtịnhmơ âu cũng là “một miếng khi đói bằng một gói khi nomơ” chomơ – MƠchờmởMơnguyênhoàn? Mơtôimẫumơ?

MƠmơMơ (HAMmơ = THAMmơ = MAmơ = MỚmơ) là vật cản chúng sinh trên con đường HOÀNnguyênmơ, Mơminghmẫn MƠ là dứt bỏ THAMSÂNSImơ cho MƠ mãi đẹp MƠmơMơ (Mơhammơ = MINHMẪNMơ).
Tóm lại, “MƠmơMơ” (NGỘ) Mơ làm con người MINH MẪNmơ, TÂM HƯNGmơ “NƠ” dỡ nguyên gio(do) MƠ làm tâm dừng MỚmơ dừng MÃOmơ MƠ (Âmmơ dung “Nghe”) đạt TÂM THANH TỊNH, TRONG SÁNG KHÔNG GỢN MƠmớ – TÂM an MƠmơMơ ngộ gừng (một) MƠ dừng cho An lạc NGỘ MƠ MINH MẪN SÁNG SUỐTmơ, cho MƠ MỞ TÁNH KHÔNG Mơ. HÃY ÂMmơ Mơ dung MINH MẪN MƠmơMơ (Mơ) [hãy dung mơ một cách mingh mẫn để ngộ nguyên do MƠ].

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 26 tháng 3 năm 2009
Tức mồng Một tháng Ba năm Kỷ Sửu

Tuesday, March 24, 2009

# Dỡ Mơ Sen Hồng (Phần 2)

Phần 2:
NGUYÊN DO NGỘ MO' “NGHE”
(TÁNH NGHE)



“NGHE” “ngộ” “Sen HỒNG” mơ – Mơ “Sen VÀNG”

Người trình bày: Thái Minh Mẫn

“DỠ MƠ – mơ MỞ” [NGỘ VÔ MINH MƠ là “do” (ming(h) mẫn) “MƠ” (Mơ)] do vậy muốn “NGON Mơ” (đẹp đạo tốt đời) người ta phải nêm muối cho thức ăn nhưng mặn, vừa hay nhạt (lạt) là tùy vào khẩu vị của mỗi người. Biển ĐẠO mênh mông mơ hoài không hết, mơ muối cho “ăn” (mơ), dung CƠ ngộ phật, mượn ná mơ chim chỉ là phương tiện “dỡ ngộ MƠ” (đắc ĐẠO). “MƠ” (NGỘ = HIỂU LÝ LẼ ĐẠO BẰNG LÝ THUYẾT SUÔNG) mơ là “mù” (ngu tối) MƠ, “TỈNH MƠ” là “THỨC giác MƠ” (Ngộ Nguyêndomơ), vì vậy đạo – con đường chúng sinh trong đó có con người chúng ta phải trải qua “MƠMơmơ” (THIỀN ĐỐN NGỘ) vì vậy nếu AiaiAI (Ta) gặp “MƠMơmơ” (khó khăn gian khổ) bền gan vững chí nhất định THÀNH CÔNG.

“Mơ” là Muốn Mong một cái gì đó hão huyền, không có thật tại thời điểm hiện tại; “MƠ” là giấc mơ của người Mơ ta viết tắt là “MƠ”; “Mơ” giấc mơ của người Mơ (có) MƠ nên viết tắt là “Mơ” còn “mơ” nói chung là “muốn” (sự mơ về Vũ Trụ) ta viết tắt là “mơ”, nói như vậy để bạn dễ hiểu “ý mơ” trong bài viết. Tương tự cách viết tắt, ví dụ khái niệm: “NIẾT BÀN” là GIẤC MƠ niết bàn của người tu; “Niết Bàn” là “hành Mơ” (thực hành pháp MƠ) của người mơ không chỉ của người tu hành; “niết bàn” là khái niệm chung chỉ “quả MƠ” (AN LẠC Mơ) của TÂM THANH TỊNH.

Con trai tôi thường “NƠ Mơ” (triết lý) với tôi về “MƠ Mơ TÔI” (NIỀM TIN vào PHẬT PHÁP của tôi). Nó “no Mớ” (vặn vẹo) và “nô mơ” (hỏi) tôi: “MƠ” (muốn NGỘ) Phật là gì? Tại sao “Mơ MÁ” (mơ của má) lại hướng Phật trong khi chẳng ai trong chúng ta nhìn thấy Ông Phật ngoài những bức tượng, hình vẽ? Con người từ đâu sinh ra? Con không tin có Vị Phật nào cụ thể cả, nhưng cũng không bài bác “mơ” pháp Phật của “MƠ má” (má), mà chỉ “Nơ” (biết) rằng con “NGỘ DO” (do) ba má “NƠ Mơ” (sinh ra), ba má “do MƠ NƠ” (ngộ) của ông bà. Người ta “Nơ” (làm ra) cái bát (chén) để ăn cơm vì người ta biết mục đích việc làm của họ, nhưng bản thân cái bát tự nó không “nô mơ” (tự biết) nó được “Nơ Mơ” (sinh ra) để đựng cơm, canh hay thức ăn mà tùy “ý mơ” của người sử dụng. Con “Ham Bỡn Mơ” (chỉ biết) “Muốn là Mơ” [ham thích là được thì “MƠ NO” (hảo)], Muốn là “NO mớ mở MỚ MƠ” (cầu được ước thấy – thỏa mãn TÂM MONG Mơ). Tôi “Nơ Mơ” (giải thích) với nó nhiều nhưng nó chưa “MƠ mơ” (cùng quan điểm) với tôi. Do đó tôi “mơ” (mong) ngày nó “NGỘ phật mơ” như tôi.

Vừa qua “Mơ tôi” thăm vùng núi Thất Sơn màu nhiệm ở An Giang cùng “các mơ” (các đồng tu). Qua chuyến đi về “mơ” (Muốn) “thơ” (ngộ) cùng “DỠ MƠ” (NGỘ MƠ):

“Mơ” TẨY Mơ

“MƠ THƠ” ngơ ngẩn cùng mây núi,
Nhắm mắt rồi Mơ hết “thơ” “THƠ” (THẤN).
“MƠ” “ thơ thẩn” “Nơ” “nguyên do NGỘ”,
(“Mộng MƠ”* “mùng” “mơ” “ NGỘ” “ mơ” “Thơ”).
“NGUYÊN DO” Mơ cũng là “ do” “MỚ”;
“Dung” “mơ” “THƠ” ngơ ngẩn cùng “Thơ”:
“Dỡ” MUỐN HAM nhắm mắt VÔ CẦU,
Bỏ Ham Muốn tham lam, sân, hận,
“Gỡ” MỐI TƠ “nơ” “NGHIỆP” gây “MƠ”.

LƯỢC “dung Mơ “thơ” (bài thơ)”

“THIỀN QUÁN” MƠ là là trên núi,
Tự “quán” “mơ” “MƠ” “Hổ Dỡ Mơ”.
“Nơ MƠ” nguyên lý đạo Mơ “họ”.
“Quán” “thiền” “ MƠ” chân lý “HỔ Mơ”:
Buông “Ham” Mơ là “MƠ” tối “họ”,
Xả “Xơ”* MƠ “NƠ” MINH MẪN mơ,
Dứt nghiệp trần “lơ” lửng tầng “MƠ”.

Bạn nghĩ sao về “MƠ NGU GIO THƠ” [HAM MƠ “THƠ” (MÀU NHIỆM) “đạo” (MƠ) – “mơ” (NGỘ) “NGỘ” (“HỌ” = dừng) ĐẠO MƠ] của “MƠ” (HAMMUỐN) “TA” (“HỌ” “MỚ” – CẮT VỌNG MƠ)? Có phải “NHẮM MẮT” (ngugiomơ) là “mù” (ngu tối) “MƠ” (HAM MUỐN MƠ) cũng như câu “học phải tu, không học tu mù”? Có phải “không thày đố mày làm nên” có nghĩa lúc tịnh tâm THÀY VÔ SƯ hiển lộ, lúc ngộ mới ngơ (họ) học THẦY?

“Dỡ” MƠ là buông bỏ cái “HAM” do mong mơ của “người Mơ” (giả tâm mơ, không có “thật” mơ) “mơ” (nơ = Ngộ). Bài viết này đi sâu phân tích ba “TÁNH” “ngheNgheNGHE” nguyên do (lý) – cái mà “SỰ” tò mò luôn khiến “Tâm Giả Kiến Tánh” “muốn” (mơ) “ng(h)e Ng(h)eNG(H)E” (Mơ = hổ mớ = ngộ Ẹ), và NGỘ “mớ” Mơ (sai đúng) khi “Nguyên do MƠ” (Ngộ mơ) “NƠ” (gắn kết) ming(h) mẫn họ (dừng) ngộ MƠ “NGHE” (Muốn mong) “cơ” (thời thế = không gian, thời gian = “nơ” ngộ MƠ = sắc bất dị mơ, MƠ Bất) ngộ MƠ mở (Đạt đạo MƠ).

1. Mơ “nghe” là Mơ MỚ:

Nghe (nghe), thấy, nếm, ngửi, cảm mơ chưa phải là chuẩn mơ vì “nơ” (gắn) Tâm Giả Kiến Tánh do (vì) “mớ” (linhtinhmơ), MƠ “nghe” nói chung là MỚ mơ do (nơ – gắn) “nghiệp” (NƠ) Mơ. “CÁI” (sự) Mơ ấy “nơ” (nọ – này) (nơ “ma” “nghe”). Mơ tiếp là…:

Nói về “MÃO” (HÌNH THỨC, LOẠI) “NGHE” có nhiều “THÚ” (hổ MƠ). Có người nói “họ” (thôi) “NGHE” (NGỘ) “THÀY” (“HỌ” “MỚ”) mới là “họ” (MẤT) “NGỘ” (MINH MẪN) “Mớ” (ngộ)? Điều đó có nghĩa là “NGỘ” mơ “nơ” “Mơ” “mão THÀY” = muốn con ham học phải… “mơ” “thấy” thày? Theo “ngu do MƠ, Mơ TÔI” (thiển Ý MƠ tôi) “cái nghe” (sự học hỏi) “thày” (ming(h) mẫn, sáng suốt) cũng có “mơ” (đúng), có “mớ” (sai) vì sao?
  • Vì ““NGHE” NGỘ “NGỘ” NGHE” [“nghe” (chấp) chỉ dạy để hiểu lý lẽ đạo qua sách vở “dung” (Mơ) “NƠ” (KẾT HỢP) Mơ của người “MƠ” (Mơ) “NGHE” (NGỘ) = đọc sách vở hiểu lý lẽ đạo gỡ thắc mắc do TÂM biết “nghe” (làm theo) theo lý đạo]. Hãy “nghe” (“lơ” = ngơ) lý lẽ ming(h) mẫn trong khi “Nơ” (Thiền mơ) “NGHEngheNghe” (âm thanh, lời nói, sự NGHE nói chung) “tự” (Chínhmìng(h)) “tánh” (tâm giả) “Nghe” (hoặc “Thấy”, hoặc “nếm”, hoặc “ngửi”, hoặc “cảm MƠ”) bằng MINH MẪN TỰ TÁNH NGHE hay là HÃY CẢM NHẬN “Âmmơ” BẰNG TỰ tánh mơ; HÃY MINH MẪN XỬ TRÍ “NGHEngheNghe” (ngộ = hiểu) Mơ tức hãy chiêm nghiệm mơ một cách minh mẫn sáng suốt bằng cách buông xả Tâm Giả mơ vì chính mơ làm “tâm” “mơ” (mong) “ĐẠO” (mơ) “đắc” (diệt, đạt MƠ). Và như thế nếu “Mộ” (mất) “MƠ” (HAM MUỐN) DIỆT “HAMMƠ” (Mơ) do (bởi) “mong mơ” (mơ) có nghĩa tan ham muốn tánh MƠ không còn = “Mơ” “mơ” “MƠ” “mở” [MUỐN DIỆT Đạo ĐẮC].
  • ““Nghe” (Mơ) “ngộ” (“họ” = dừng) “NGHE” (NGỘ) “Ộ” (Ẹ)” {“NGHE” [ngộ = họ (dừng)] “NƠ” (MƠ) “MA” (TÂM GIẢ) “ÂM” (mơ) “nghe” (Mơ) có nghĩa là lộ “nghe” (mơ) của TỰ TÁNH “HAM” (“muốn”) “NGHE” (NGỘ) “LINH” (MỚ, Linh tinh) đồng nghĩa với “NGHE” (Họ = dừng) “ÂM LẠ” (MA) trong “mơ” (Tâm) hay còn có thể nói là ““NGHE” (NGỘ) “VÔ” (VÔ) (hình) “TÂM” (CHÂN LÝ) “Mơ” (Mong MƠ)” = “ngộ” (họ = mất) “nơ” (mơ) “MỚ” (LINHTINH) do (vì) Mơ (muốn) “ling(h) ting(h)” (mớ) mơ (có)}. “NGHE” (NGỘ) “MƠ” (HAMMUỐN) LÀ “NGHE” (HỌ = dừng) “TỰ” (CHÍNH MÌNH = “TÔI” = TaTAta) “TÁNH” (tính) và xin hãy ĐỪNG “HAM” (Mơ) “NGHE” (NGỘ) “MA” (âmmơ) “LINH” (ợ = ọe) “NƠ” (thêm) “DO” (lý do) “MƠ” (mơ)! Và xin hãy QUAY VÀO TRONG “NGHE” (Ngộ) THÀY MINH SƯ CHỈ DẠY vì đó là “CÁI” nghe minh mẫn.
  • ““NGHE ngộ” (HIỂU LÝ LẼ ĐẠO QUA SÁCH VỞ) “ngộ” (ham muốn) “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NẾM”, hoặc “NGỬI”, hoặc “CẢM MƠ”)” là ham muốn thực hành PHÁP Mơ thông qua nghe, thấy, nếm, ngửi, cảm mơ và nguyên do đó sẽ dẫn tới một lúc nào đó TÂM ta sẽ “NGHE” (nghe chỉ dạy từ THÀY VÔ HÌNH). “NGỘ” (nếu ham mơ minh mẫn) “Ẹ” (đừng) “Nghe Ma” (làm theo) (của) cái TÔI Mơ = MÙNG (VÔ MINH) Mở “Họ” (dừng, mất) TÁNH MA nghe “do” (vì) “linh” (tinh, gio, mớ mơ) Mơ = Hãy NGHE Tâm LINH (THIÊNG) của TỰ TÁNH Mơ.
  • “Nghe” (NGỘ) “ÂM” (MINH MẪN SÁNG SUỐT) mơ từ TỰ TÁNH là “NGHE ÂM MƠ” (HIỂU mơ) “CAM” (PHÁP) “LỒ” (NƯỚC) hay còn là MƠ NGHE PHÁP TỪ TỰ TÁNH – MƠ quan (quán) âm. Mơ QUAN ÂM thì Quan Quán âm “nơ” (gắn) “ÂM” (MINH MẪN SÁNG SUỐT) “MƠ” (mong) do (vì) Mơ = Mơ Ma ma tới nghĩ Phật phật hiện (đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu) = MƠ Ma do TÂM MA (ngậm máu phun người dơ miệng mình) có đúng vậy không bạn?
Bạn tự xếp bản thân mình vào loại “ngheNgheNGHE” [NGỘ mơ = HỌ (loại) mớ] nào?

2. “MƠ” (NGỘ = HIỂU LÝ LẼ) về “TÁNH” “nghe” như thế nào cho đúng mẫu mơ?
  • Tại sao bạn đã “NGHE” (MƠ) bây giờ “họ” (mất, tạm dừng) “nghe” (mơ)? Có phải “NGỘ Ẹ” ((MỚ) do cái “HAM” (muốn) “NGỘ” (HỔ) “NGHE” (MƠmơMơ = sự MƠ, lời nói, âm thanh nghe), “ham muốn” (MỚ) “nghe” (hổ) để “Ngộ” (Đạt) “Đạo” (mơ) “MƠ” (sự mơ) mà thiếu “thơ” [VÔ “nơ” (Ngộ dỡ NGHIỆP do (vì) MƠ) – VÔ thức (tâm THANH TỊNH) – VÔ mơ (tanmơ Mơ)]?
  • “MƠ” là “Tâm MƠ” “họ” (DỪNG) “MỚ” (Mơ linh tinh, gio Mơ, rác Mơ) để “NGHE” (MƠ = THIỀN Mơ = quán âm MƠ) “ÂM” (ming(h) mẫn sáng suốt) “MƠ” (sự mơ) [Thanh Tịnh TÂM bạn sẽ “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NẾM”, hoặc “NGỬI”, hoặc “CẢM NHẬN”) “Âm MƠ” (tuyệt mơ = năng lượng vũ trụ) từ “TÂM” (Chân Tâm) “Mơ” (MƠ) của bạn]. MUỐN “Nghe” (Ngộ) “Âm” (âm thanh vũ tru “MƠ” (sự NGỘ MƠ) phải “Dỡ” (“gỡ” = buông bỏ) “Mơ” (HAM muốn) tức là muốn được “tịng(h) TÂM MƠ” = được thanh tịnh do Mơ của mìng(h). Như vậy nếu “TaTAta” (TâmTÂMtâm) được “tẩy” (xóa) MƠ hay buông xả thì “NóNÓnó” (tâm) xóa “hổ MỚ” [MƠ ming(h) mẫn] trong não bộ và “nghe Âm Thanh” (Mơ) “quán” (“thơ” = họ mớ = vô thức) “chiếu” (Ngộ) “MƠ” (sự mơ) [“NGHE” (NGỘ) “Mơ” (Mong Cầu) kết hợp với “quán chiếu âm mơ” (THIỀN đốn NGỘ) “CÁI” (sự) “nghe” (được) (Vô Minh Mở)] sẽ là “Mơ” (Tinh tấn) “NGHE” (MƠ) từ “âm” thanh nghe được.
  • Hãy tịnh Tâm MƠ NGHE! Vì mơ Nghe từ TỰ TÁNH hổ mơ NGHE (nghe âm MƠ từ TÂM Mơ). “Dúm” mơ (tóm lại), “MƠ” (NGỘ) “MA” (giả tâm kiến tánh) LÀ “NGỘ” (mơ Mong) “PHẬT” (THÀY) MINH MẪN “NGHE” (Học) “DO” (LÝ LẼ ĐẠO) = Hiểu lý lẽ ở đời bạn ngộ Phật Ma trong minh mẫn, sáng suốt.
3. Có thể Mơ về “TÁNH” “NGHE” đôi điều để MƠ ngộ Mơ (mơ Mở) là Mơ ming(h) mẫn = “Gỡ” (họ = mất) MỚ mơ “do” (nguyêngio(do)).

  • Dỡ MƠ “NGHE” có vẻ khó nghe [“MƠ” (Nguyên do NGỘ) về mơ “nghe” (mơ) thì khó hiểu], nhưng “Nghe” (Hiểu) được là “MƠ” (chiêm nghiệm) “ÂM” (Ming(h) mẫn, sáng suốt) “NGHE” (mơMƠ = ngộ Mơ) (được) người ta còn gọi là “CAO” (MƠ) “nhân” (mơ ming(h) mẫn “do”) về “NGHE” (mơ = ngộ MƠ = NGUYÊNGIO(DO) MƠ mơ NGỘ) còn được hiểu là đừng “nghe” (làm theo) “mơ” (cơ mơ = cảm tự mơ NGỘ) “dễ Nghe” (MA = giả) – “đối” (nghịch) “Nghe” (sự NGHE, âm thanh, lời nói) là Thày vì “thuốc đắng giã tật”: khen TA (tôi, bạn) là MỚ, chê TA (tôi, bạn) là THÀY – “gỡ” {dung [cơ Mơ = họ (mất) MƠ] NGỘ MƠ} là “MỞ” (MA) “TÂM” (MUỐN) Mơ cho AI KHÔNG BIẾT “NGHE” (NGỘ) MINH MẪN tức “Ngộ” (MƠ) “Nghe” (NGỘ) “cơ” (dung = chấp Mơ) MƠ = NGUYÊN DO Ngộ thì MƠ MỞ, hay nói một cách khác “nơ” (gút) NƠ (Mất NGHIỆP MƠ) DỨT [“Ngu” (vô minh) “gio” (ảo) Mơ chấm dứt nếu “NGỘ” [HỌ (dừng)] “CƠ MƠ” [“nơNơNƠ” (thời thế = không gian, thời gian mơ): “HỌ” (DỪNG, TAN, MẤT) Mơ VÔ MINH DỨT]. “Thuốc đắng giã tật sự thật mất lòng” hay “thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” cho tánh “HAM” NGHE NGỌT của TaTAta (Tâm Giả)? Hãy “NGHEngheNghe” (“Nghe” VŨ TRỤ) một cách tỉnh táo, minh mẫn để có đối sách hợp lý, hợp tình.
  • “NGHE âm” (“nghe” Ngộ = mơ mùng Mở) “âm” (tâm giả Kiến TÁNH) “mơ” (minhmẫn MƠ) do “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) “MA” (MỚ) “NGHE” (MƠ) thì dễ “NGHE” (cảm), nhưng hậu quả “Nghe” (“HỌ” mớ = “Họ” “nơ” nghiệp MƠ) “Ộ” (Ngáo ộp), NGHE Ẹ (XẤU nghe) có nghĩa là “NGHE” “MƠ” “TÔI” dẫn Tôi đến vô minh – cái TÔI to bằng bánh xe bò – mơ Mơ “ợ”.
  • Chỉ có “mơ” [“NƠ” (gắn) Ming(h) Mẫn] MƠ “mơ” (mong muốn) “mơ Nghe” (HỌ = dừng) “gio” (rác) là “MƠ” [“THƠ” = vô THỨC (Ý)] DỨT hay mơ một cách khác là “DUNG” “mơ” “NGHE” dứt “tâm” “nghe” = tắt “nghe” (ý mơ) (ngưng “NGHE”) “tâm” Thanh Tịnh tức là MUỐN “NGHE” nguyên do MƠ HÃY DỨT “tâm”(giả) “nghe” (ngộ) Mơ (muốn). Còn “mơ” (muốn) “Nghe” (NGỘ) gắn “MA NGHE” (TÂM giả MƠ) là “Nghe” (Ngộ) Ma (hoặc Phật hoặc Thánh – Tiên) “NGHE” (HỌ) (khi “Ngộ” “tánh” “nghe” bạn sẽ “Nghe” “TỰ” “TÁNH” “NGHE”!) – “GỠ” [Dung (chấp) “Ngộ” “MƠ” = hòa TÂM với vũ trụ] “nghe” là “Nghe” “Âm” Mơ: hiểu mơ NGHE là “THIỀN” “NGỘ”: “Thủng Vô Minh do “Tánh” “NGHE” (Đắc Đạo) – nghe Mơ “NGHE” (“HIỂU” lý đạo), nghe TỰ TÁNH NGHE: Hiểu được về “CÁI nghe” là Tự Tánh Nghe. GIỠ (DỠdỡDỡ) MƠ “nghe” là TÂM MƠ THIỀN để Nghe “nơ” (NGHIỆP) dứt do (vì) MƠ TÁNH “NGHEngheNghe” (NGỘ) = Muốn dứt nghiệp do Mơ hãy “NGHEngheNghe” (Nghe bằng Chân Tâm) Âm Mơ thanh cao từ TÂM THANH TỊNH.
  • Dỡ mơ nghe “nơ” “âm” (âm thanh) “MƠ” (MUỐN) “NGHE” (NGỘ) [tịng(h) TÂM sẽ “NGHE” (Ngộ) “ÂM” (MING(H) MẪN SÁNG SUỐT) Mơ – “DỠ” (Gỡ bỏ) “Mơ” (MUỐNham) “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) là Mơ “Âm” (Tâm “thật”) “NGHE” (Ngộ) = “nơ” (gừng = hổ = tốt đẹp) là “Nghe” (Ngộ) tự tánh do MƠ “nghe” (hoặc “thấy”, hoặc “ngửi”, hoặc “nếm”, hoặc “cảmmơ”) – “mơ” (MÃO = HÌNH TƯỚNG BÊN NGOÀI MƠ) “NGHE” (ngộ) “âm MƠ” (mù mơ = ngu tối) “nơ” (vì gắn) “âm ma” (vô minh) mơ = đừng “Nghe” (Làm theo) “Âm” (TÂM Giả) “MA NGHE” (VÔ minh = u tối) do “tự” (mìng(h) muốn “Nghe” (NGỘ) “linh” (Ma) mơ (thích bói toán nghe “mớ” làm TÂM Mơ hoen ố) – “MƠ” (HAMMUỐN) “nơ” (gắn kết) “Nghe” (LÀM theo) “tự” (tâmgiả) “tánh” (tính) “nơ” (làm cho) “TÁNH” (TỊNH, TỊCH viên) “NGHE” (NGỘ) “TỊNH” (thanh cao) “Tâm” (MƠ) MƠ “nơ” (vì, do, bởi vì) “ÂM” (âm thanh, lời nói, sự Mơ) “MƠ” (mong) do Nghe (được) từ VŨ TRỤ = “nghe” (Họ = dừng) “Gio” (=lý do = Rác MƠ) là “NGHE” (MƠ) MỚ do “Tâm” (Vô ming(h) mơ) “mơ” (mong) “NGHE” hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) ( (ĐƯỢC) có nghĩa bói toán “MA” (Mơ) “NƠ” (MƠ) “NGHE” (Mơ) = “MA MƠ” [mơMANƠ = ma tới do mơ “thấy” (hoặc “thấy”, hoặc “ngửi”, hoặc “nếm”, hoặc “cảmmơ”)] “Nghe” (mơ) “NGHE” (THẤY, NẾM, NGỬI, SỜ) do (vì) “Nghe” (NGỘ) hay còn hiểu là nghĩ Phật có phật, nghĩ Ma ma tới] . Bạn thích NGHENghenghe AIAiai (MƠMơmơ aiAiAI)? MA hay PHẬT ngheNgheNGHE? Hãy lắng “TÂM” (Mơ) “Mơ” (Mong muốn) để “NGHE” (NGỘ) “phật” (TỰ TÁNH nghe) do “TỰ” (CHÍNH) mình “Nghe” “âm” “Nghe” (được) do minh mẫn thiền Mơ.
  • DỠ Mơ NGHE “nơ” (kết hợp) “ÂMNGHE” (Mơ) “gỡ” [dỡ = “dung” (cơ) “mơ” (NGỘ)] “NƠ” (nghe, thấy, nếm, ngửi, cảm mơ) có nghĩa là buông xả “tánh nghe” (ham) sẽ “nghe” (NGỘ) “ÂM MƠ” (MING(H) MẪN) do “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) (được) và cũng chính là quyết “Dỡ” “MƠ” “nghe” sẽ “nghe” “âmmơ” = “thơ” (vô thức) là Nghe TẤT CẢ âm mơ nghe]. “VÔ” (không “có”) “THỨC” (NĂM THỨC) là đạt tánh “NGHEngheNghe” (ngộ) “doDODo” [các linh căn = mơ “ling(h)” “NƠ” (gắn kết lại)] do (vì) minh mẫn MƠ = “NGHEngheNghe” (Ngộ) “TỰ” (chính mình) là minh mẫn “NGHE” (dung) “mơ” (mong).
  • DỠ MƠ nghe là “dỡ” (buông bỏ) từ cái “nghe” (hoặc “thấy”, hoặc “ngửi”, hoặc “nếm”, hoặc “cảmmơ”) (được) “nơ” (kết hợp) “chiếu” (soi rọi) “quán” (tự tánh) “âm” (âm thanh, lời nói, sự Mơ) “nghe” (hoặc “thấy”, hoặc “ngửi”, hoặc “nếm”, hoặc “cảmmơ”) để “CÁI NGHE” (sự MƠ) “NGỘ” (cô đọng = thanh tịnh) “MƠ” (HAM) “Mở” (Mơ) có nghĩa là “ĐẠT” (dung) “THƠ” (mơ) = “VÔ” [KHÔNG táng(h)] “THỨC” (Ý) “nơ” (gắn) “nghe” (ngộ) “ÂM” (MINHMẪN) “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) (được) cũng giống như “Nghe” (NGỘ) “Cô” (đọng) MƠ (mơ Tâm Thanh Tịnh) là “NƠ” (HAM) “mơ” (NGỘ mớ) “Nghe” (MƠ) là vô minh “Nơ” (đến) và cũng là “Dỡ” (Gỡ) “MƠ” (ngộ tánh “ngheNgheNGHE”) nghe “không” (O) “NGHE” (Dỡ) = MƠ nguyên do Dung táng(h) “NGHE” = CÓ “NGHE” (hoặc “THẤY”, hoặc “NGỬI”, hoặc “NẾM”, hoặc “CẢMMƠ”) MỚI HIỂU. Lục Tổ Huệ Năng giã gạo “NGHE” Gạo “giã” = Mua “NGHE” “NGỘ” hơn “ngộ Nghe” = ming(h) mẫn hiểu điều “ngheNGHENghe” (được) hơn là “NGỘ” (LẠM DỤNG) “tánh” (tính = TÍNH toán) (cái) “Nghe” [Nghe “Manghe” (âmmơ) để trục lợi do “NGHEngheNghe” (NGỘ) “Linh”(ling(h) ting(h)) “NƠ” (MỚ, MA MƠ) Mơ = Hãy “NGHEngheNghe” (Muốn) “TỰ” (CHÍNH) “TÁNH” (TÂM) do NGHE MINH MẪN TÂM Mơ.
  • “Dỡ” (Thủng, Tu tập) “Mơ” (đạo) “nghe” (NƠ mất NGHIỆP) là “NGHE TỰ TÁNH” (THÀY VÔ HÌNH) chỉ dạy đạo “NGHENghenghe” [Nên “NGHENghenghe” (ngộ) gì, ở đâu để tu tập tốt]. Bạn “Mơ”( Ham muốn) “NGHE”(NGỘ) “AI” (TA? Ta?)? Có phải “NGHE” (NGỘ) CHÍNH MÌNH TRONG MINH TRIẾT?
  • “DỠ” (ngộ) “NGHE” (nguyêngiodo) “DỠ” (mở) “NGỘ” (HIỂU) “Ẹ” (vô minh) [tốt nhất đừng nghe Ẹ!
– Đừng “ảo mơ” (lung NGỘ = nhầm) “NGHE” (tự tánh) mà “MANGHE” (“Cao” Mớ = lộ mớ)!

– Đừng “mơ” (Ham muốn) Nghe “ma” (mớ) mơ do (bởi) “linh” (MA âm) “MƠ” (NGHĨ) – Đừng “nơ” (gắn) “Nghe” (Mơ) “MA MƠ” (GIẢ CỦA TỰ TÁNH) với “tự” (chính) “tánh NGHE” (chân TÂM)!

– “Nơ” (gắn) “ma” (MỚ) mơ “nghe” (Ngộ) là gắn “CÁI nghe” (HIỂU ĐẠO) với lý (do) bạn muốn Nghe bằng lỗ tai thịt.
  • “DỠ Mơ” NGHE “họ” (mất) “Nghe” “ngộ Ẹ” [“NGỘ”(Mơ) “TÁNH” (tự) “nghe” (NGỘ) là “MƠ Mở” (ĐẠT ĐẠO)] bạn có nghĩ thế không?
  • “Dỡ” “họ” “NGHE” Mở “NGỘ” “Ẹ”:
– Mở Đạo “NGHE” “ÂM MƠ” (nghe lời chỉ dạy của TIÊN THÁNH do “MƠ” “ÂM Mơ”) là “nơ” (gắn kết) “cái” (sự mơ) “NGHE” (nguyên do MƠ) với “âm” (mơ) “NgheNGHEnghe” [NGUYÊNGIO(DO)] thì MƠ “DỠ” = nguyên (gio)do NGỘ = Ngộ ĐẠO Mơ.

– nghe Tự Tánh chỉ dạy đạo MƠ = HỌ (DỪNG) “MỚ Mơ” (VÔ MINH Mơ) do “tự” (chính) “tánh” (“NgheNGHEnghe”) hé lộ = “ợ” MỚ = Mớ “ộ” (ng…ộ) dừng “Mớ” (vọng tưởng) = “MỘ” (mất) “NGUYÊN GIO(DO) mớ” (vọng tưởng) = ngơ “nơ” (nghiệp) “Mớ” tức mất nghiệp gây “MƠMơmơ” (VỌNG) “mơ” (tưởng).

– “nơ” (gắn) MƠ (NGỘ) “âm” (âm thanh, lời nói) “mơ” (sự) “mơ” (đạt) “đạo” “NGHE” (MƠ) = mơ được, ước thấy = nguyện ước được chứng = “NƠ” (gắn kết) “tâmmơ” (tim MƠ = tình thương) “MƠ” (Đạt) “ngộ” (hiểu) “PHẬT” (TỰ TÁNH).

– “MÙNG MÀN” (VÔ MINH) “NƠ” (thích, tò mò) “NGHE” (Ngộ – “DỠ MỚ”) “Ma” (Tâm Giả) “MƠ” (Ngộ) (tính tò mò khiến ham “Mơ” “MA” “NGHE” “DO (LÝ)” của “TA còn Mơ TÔI” (cái tôi của tâm giả kiến tánh)]?
  • “Dỡ” “MỚ” “NGHE” đừng nghe “ẹ” tánh do “ta”, “tôi” NGHE (Hãy Nghe TA của TỰ TÁNH NGHE!)?
Bạn “NGHE” những điều “Mơ TÔI tự tánh nghe” trên đây nghe thế nào có lý gì để “ẹ” (khó hiểu đến “ngậm” (thấm) “ộỘ” phát “ọe” “mớ” (ma) hay không?)

Tóm lại, “MƠ”(NGỘ) “nghe” (sự MƠ) giúp cho “Tâm” (con người) “mơ” (“họ” mớ) “dỡ” (gỡ) “MỚ” (MA NGHE) “NGHE” (Ngộ) do người “NGHE” (ngộ) phải quay vào trong “nơ” (gắn) quán chiếu “âm” (thanh) “ngheNgheNGHE” (ĐƯỢC GÌ) để “dỡ” (buông bỏ) “MƠ” (HAM muốn) “nghe” (Ngộ) tức là “MƠ” (Ngộ) “NGHE” [LÝ(lẽ) ở đời] “dỡ” (“HỌ”) “MỚ”(MA) “NGHE” (âm MƠ mơ) do “NGHE” (NGỘ) “Ẹ” (xấu) = Nguyên Gio Mơ (ham) “NƠ” (gắn) “TÁNH” (NGỘ) “NGHE” (Mơ)= “Nghe” (TIN) “DOGio” (LÝmơ) do (vì) “NGHE Ẹ” (Ma nghe).

Bạn có phân biệt tánh “nơ” (kết hợp) “MANGHE” (TÂM Ý do “NGHEngheNghe”) như thế nào không?

1) Trước hết, “nơ” (NGỘ) “MANGHE” (tâm ý nghe) là gắn “cái” “Ngộ” [NGHE (được)] với “Tự” (chính mình) “Tâm” (gỡ = dỡ) “nghe”” (“nghe”: Tâm Giả Kiến Tánh) của người nghe hay có thể hiểu Nghe Ẹ là ngộ (nhận biết) vọng tưởng từ TÂM GIẢ KIẾN TÁNH của người “NGHEngheNghe”. CÁI NGHE đó là NGHE Ẹ vì nó dẫn dắt người “NGHE” (theo) “MA” “do” (vì) “ngheNGHENghe” (được).

Thật nghe “họ” (mất) do (vì MƠ) TÂM “lơ” (ngơ) “Ý” “mơ” mơ [“họ” nghe “gio” {RÁC “nơ” [mùng(vôminh mơ – nghiệp] nghe} “mơ” “NGHEngheNghe” Mở: tự tánh của TÂM không có “NGHEngheNghe” sở dĩ “TaTAta” (tâmTÂMTâm) “NGHEnghenghe” (mơ) vì “MỚMớmớ” (VÔ MINH) – “Họ” (mất, dừng) “NGHEngheNghe” thì “TÂM” “Mở” (dung MƠ TAN) “do” (vì) nghe “Âm” (âm thanh, lời nói, sự NGHE) “mơ” từ vũ trụ có nghĩa là tan mơ là TÁNH “NGỘ” KHÔNG CÓ MƠ = NGUYÊN DO do MƠ “họ” (nơ = là) gừng MƠ (= phật MƠ = ma MƠ) vì nguyên do là nhân cho gừng Mơ = “NGUYÊN “dung “NHÂN” cho MƠ MA, MƠ PHẬT = có mơ mới ngộ MƠ = Nguyên Gio (Rác) thành Do nguyên (HOA QUẢ) “mơ”].

Ta có biết “thậtThậtTHẬT” (“NGHEngheNghe”) cũng là “NGHE” (sự nghe mơ) “MỞ” (ma mơ do Tâm Giả Kiến Tánh của chúng ta) hay không tất cả phụ thuộc vào TÂM Mơ của chúng ta (chiêm nghiệm được điều này chỉ có thể thông qua QUÁN MƠ). “Quán” “âm” “MƠ” QUAN ÂM Mơ điều đó có nghĩa “Thật” MƠ là “NGHE” (sự nghe mơ) TỰ TÁNH mơ Nghe.

Hãy “Mơ” “NGHEngheNghe” để “âm mơ” nghe “lơ”, “tự” nó muốn “NGHENghenghe” (CẢM NHẬN DO MƠ NGHEngheNghe) có nghĩa là đừng khởi vọng tưởng “nghe” (Mơ) thì sẽ “NGHE” (mớ MỞ) = “nghe” (tin) “ộ” (MA do TÂM MA) thì đừng “Mơ” (MƠ) nghe [dung (NGỘ) “NGHE ngheNghe”]!

NGỘ Ẹ do MƠ “họ” tự tánh Nghe [“NGHE” MA NGHE (Tâm Giả) thì PHẬT NGHE (TỰ TÁNH của CHÂN TÂM) “họ”].

2) Thứ hai, “nơ” (ngộ) “MAPHẬT NGHE” (TỰ TÁNH) là gắn cái “ngheNGHENghe” (no = lặng TÂM) với “TÂM” Nghe “do” (nguyên) dung (mơ) Mơ = “nghe” (ngộ) do (bởi) “NGHEngheNghe” (sự NGHE, âm thanh, lời nói) “dỡ” (tháo bỏ sự mê lầm) “mơ” (mơ) “Nghe” (Ngộ mơ) tức là NGHE CÁI TÔI THÌ DỄ, BỎ “cái” “TA DO” mơ công phu “MỆT MƠ” = “Mơ” “THƠthơThơ” (ĐẠTđạtĐạt đạo) dung (chấp) “TÁNH” “NGHEngheNghe” do TÂM MING(H) MẪN Nghe [muốn ĐẠT ĐẠO “VÔ” (KHÔNG, TÁNH mơ “KHÔNG”) “Thức” (TỈNH) “NGHEngheNghe” (nghe lời hay, ý đẹp)].

Mặt khác, “NƠ” (NGHIỆP) “mơ” (gắn) “người” (vô minh) “nghe” (ngộ) “mớ” do (vì) “NGHEngheNghe” (mơ) = “hưng” (gây) “Mơ” “Dogio” (bởi vì mớ) MƠ. “Tóm” Mơ là “NGHEngheNghe” (nghe được âm mơ của vũ trụ) là “NGỘ” (MỞ) “MƠ” “NGHE” = “NGHEngheNghe” Âm Quan (quán âm) MƠ = “Nghe” (Ngộ) “CHÍNH” Mình là “Hổ” “nghe” (hiểu lý lẽ đạo do“NGHEngheNghe”).

Hơn nữa, “nơ” “cái” “NGHEngheNghe” (Nghe) của người khác vào “Mơ” của “NGƯỜI” (xác) cho “NƠ” (gắn) “NGHEngheNghe” (NGHE) là “MƯỢN NGHE”: dỗ mơ MÌNH do Nghe “LINH” “nơ” = tưởng mìng(h) “NGHE” (sự MƠ) “MẪU” (mẫu mơ) = NGHE Ẹ = XẤU Nghe!

Những “IA” – “AI” cho mượn “HỒN” (mơ) của mình để cho “XÁC” (người “NƠ” – mamơ) “NGHE” (nói, bói mơ) MỚ “nơ” (thắt gút nơ – gắn) “mớ” (linh tinh, gio mơ) cho “bản thân” (BẢN THỂ) vì “hưng” (gây) “NƠ” (nghiệp MỚ) cho “ai” HAM mơ “NGHEngheNghe”: “NGHEngheNghe” (NƠ, GẮN nơ) mơ nghe “cơ mơ” (bói toán) bởi “nơ” (cho mượn xác) là “ngu gio Mơ” [“lơ” (quên) đi TỰ TÁNH MƠ của mình], hay nói một cách khác là “xác” (người cho mượn) “NGHEngheNghe” (Nghe, Hiểu) “MỚ” do (vì) “hồn” (tâm giả) của nó “MƠ” (MUỐN) “NGHEngheNghe” (NGHE). Do đó “MƠ” (mong) “MƯỢN” (NƠ, gắn thêm) “NGHEngheNghe” (NGHE) thì đừng “MƠMơmơ” (TƯỞNGTưởngtưởng)!

3) Thứ ba, “Mơ” (mong) “nơ” (“có”) “tánh” [tính ham muốn “NGHENghenghe” (sự NGHE, âm thanh, lời nói)] cùng “cơ” (với) MA, PHẬT “NGHE” (NGỘ) là bởi “doDODo” (Lý DO = lý lẽ của nguyên do) do (vì) TÂM MƠ muốn “NGHENghenghe” “họ” (mất, dừng, tan biến) cái “NGHE” bằng TAI THỊT.

“Hổng” (KHÔNG) “MƠ” (MONG MUỐN) “NGHENghenghe” (nghe) “ma”, “phật” (Tự Tánh “NGHEnghenghe” (sự NGHE, âm thanh, lời nói) là dừng “Mơ” (vọng) “NGHE” (MƠ) vì “TÂM” (CHÂN LÝ) làm “co” (mất) Tự Tâm nghe (do tâm không có “TAI” NGHE). Hãy “mơ” tánh NGHE DỠ mơ Nghe là làm tánh NGHENghenghe MỞ (đạt MƠ NGHE mà không khác NGHE THẤY hay còn gọi là đạt NHĨ THÔNG).

Nên “MƠ” (nghĩ) “NƠ” “đạt nghe” không phải lúc nào cũng là “NHĨ NGHE” do “NGHEnghenghe” (NGỘ) = Nghe “mớ” (linh tinh) “họ” (dừng) NGHE “ÂM MƠ”.

4) Thứ tư, “nghe” (Mơ) “DOdogioGIO” hay “MƠ” nghe lý do làm “TÁN” (tan biến) “TÂM” (NƠ = “CÁI” điều Mơ) “nghe” (được) vì “ý” (lý do) NGHE (ĐƯỢC) tán ý mơ Nghe có đúng không hả bạn những người “mơ MÃO NGHE” (mê xem bói toán, xin xăm, lên đồng hầu cốt)? “Mơ” (ham muốn) nghe “ĐỒNG” (CÙNG SỞ Mơ) Mơ là “MỚ”? “Mớ” (linh căn) dụ “nghe đồng” [cùng “NGHENghenghe” (ngộ)] “nơ” (gắn kết) MƠ “ngộ” (tưởng) mớ (ma)?

5) Thứ năm, “tự” tánh “NGHENghenghe” (ngộ) muốn “nghe” (mơ) “hộ” (giúp) bạn có “mơ Nghe” (muốn ham HIỂU) TỰ TÁNH hay không? Chân Tâm “nơ” (gắn) “ý” (THỨC) “mơ” (muốn) “NGHE” (NGỘ) cho “HỌ” (MẤT, TAN) MƠ hay không = Ngộ Chân Tâm thì “họ” Mơ?

À, còn “mơ nghe” [“MƠ” (mơ) “thiền” (NGỘ)] có nhiều loại “NGHE” (Mơ):
  1. “NẰM” (“NGỒI”, “ĐỨNG”, “ĐI”, “CHẠY”) “MƠ” (MƠ) “NGHE” (ngheNgheNGHE = “sự mơ” NGHE) LÀ “NGHE” (NGỘ) “DO” (LÝ DO = nguyên do Mơ) “MƠMơmơ” (âmmơ) tức là ĐỊNH TÂM MỌI LÚC MỌI NƠI SẼ NGỘ ĐẠO?
  2. “MƠ nằm” (hôn trầm) “nghe” (thiền mơ) là “MƠ” (mơ) “lười biếng nghe” [“thơ” – “vô” (không) “ngơ” (nơ nghiệp mơ) do người Mơ giở (chấp) MƠ “do” (lý lẽ mơ nghe) = hôn trầm làm “HỌ” (MẤT) ming(h) mẫn thiền Mơ? “MƠ” (THIỀN) “NẰM nghe” (“ĐI nghe”, “ĐỨNG nghe”, “NGỒI nghe”, “CHẠY nghe” = MỌI LÚC MỌI NƠI) là “MƠ mở” (ĐẮC đạo Mơ) do “tánh” (tự) “NGHENghenghe” (Mơ)?
  3. “nằm” (“đi”, “đứng”, “ngồi’, “chạy”) “Mơ” [(người)Thiền] “nghe” (mơ) “Âm ngheNgheNGHE” (vũ trụ mơ) là “nghe” (Ngộ) “DO” (LÝ LẼ Mơ) khi “nơ” (kết hợp) “nằm” (mọi lúc mọi nơi) hay “nằm” (“đi”, “đứng”, “ngồi’, “chạy”) “MƠ” (“THƠ” = VÔ THỨC) “NGHENghenghe âmmơMơMƠ” (thủng = lủng MƠ) = Tâm Thanh Tịnh ngộ vũ trụ MƠ = mơ VŨ TRỤ “hộ” (giúp) thanh tịnh TÂM = MƠ MÀ KHÔNG MƠ LÀ ĐẠT MẤT (TAN) Mơ?
  4. “Nằm MƠ” (mọi lúc mọi nơi) “NGHE” (NGỘ) “ÂM” (âm thanh lời nói, sự NGHE) “MƠ” (THIỀN mơ) là “Mơ MỚ” (ngu gio MƠ) MẤT hiển lộ “TỰ” (CHÍNH mìng(h)) “TÁNH” (tinh = minhmẫnsángsuốt) “NGHE” (NGỘ) = THIỀN MƠ là Mơ thiền ở “TataTa” (mọi lúc mọi nơi) NGỘ MƠ = thủng MƠ “ngơ” (lơ, buông bỏ) MƠ mơ THIÊN mơ = ĐỒNG “THANH” tương ứng “MƠ” = “ngôi” (chỗ) VỊ PHẬT mơ “MỞ” (MINH MẪN SÁNG SUỐT) = “NƠ” (CÓ) Phật Mơ = “MƠ MƠ” là “Mơ Mơ” là “mơ mơ” (NGỘ LÀ MƠ, Mơ Là Ngộ = Một Một Một MƠ)?
“NÔ” “MƠ” đôi hàng “MƠ” (THỦNG) “tánh” (tự) “ngheNgheNGHE” (Ngộ) của “TA” (“TÔI” – “BẠN” – “MA” – “PHẬT” ) cho “nơ” (tai) vui TAI.

Còn “NƠ” (MƠ) “mơ nghe” (tự tánh) như thế nào cho đúng “PHÁP” (CÁCH) nghe?

1. “DỠ” “MƠ” “NGHENghenghe” “NGỘ TỰ TÁNH ngheNgheNGHE” (HIỂU tự tánh là NGỘ NGHE một cách ming(h) mẫn! Chúng ta cùng “NGHENghenghe” (mơ) “ÂM MƠ” (MINH MẪN) “ngheNgheNGHE” (TÂM) để LỘ “TÁNH NGHENghenghe” (Tâm) MƠMơmơ (Mơ) = Hãy CẢM Mơ chân TÂM một cách ming(h) mẫn HÉ LỘ Mơ qua THIỀN = NHẬN BIẾT MƠ MƠ MỞ = nhận biết VỌNG MỚ tan = MƠ MỞ TAN MƠ = ĐẠT Mơ “DO” (vì, nguyên do) Mơ!

2. “THẤY, NGHE, NẾM, NGỬI, SỜ” MƠ là “MƠ” “NGHENghenghe” (MỚ) của Tâm Giả “MƠ” “NGHE” (NGHE, THẤY, NẾM, NGỬI, SỜ) “nghe” (cảm mơ). Mất NGHE, THẤY, NẾM, NGỬI, SỜ Mơ là Ngộ Tánh Nghe của CHÂN TÂM mơ “nghe” do MƠ của GIẢ TÂM MƠ NGHENghenghe, bạn có ngộ như vậy không?

3. “thơ NGHE”, “cô (đọng) NGHE” có nghĩa là “nơ” (gắn) “nghe” (mơMƠMơ) một cách ming(h) mẫn sáng suốt, không khởi “ý” do “nghe” (CẢM MƠ) (được) lâu ngày do đó “tính” (tự) “MUỐN” (MƠ) “nghe” (MỚ) linh tinh mất, còn “THƠ” (VÔ THỨC) (khi) “NGHE” (MƠ THIỀN) “nơ” (Ngộ) “Nghe” (cái NGHE) do Ý muốn “nghe” (Mơ) “do” (Lý) có nghĩa là định TÂM nghe ÂM MƠ từ TỰ TÁNH có “ý” (muốn) NGHE (ĐƯỢC) gì trong VŨ TRỤ BAO LA, Mơ NGỘ Ý NGHE ĐƯỢC.

4. “THƠ (thẩn) [vô thức] “họ” (mất) “tính” (tự) “ngheNgheNGHE” (sự NGHE, lời nói, âm thanh) có nghĩa là “vô thức” (ý mơ tan) sẽ mất HAM MUỐN “NGHE DO (lý do)” (BIẾT) – mất tính “nghe” (ngộ) “do” (lý) – “họ” (dừng) “Dỡ” (gỡ nơ gút) “MƠ” (THIỀN) “nghe” (ngộ) – “nơ” (gắn) “lơ” (buông xả) “NGHE” (MƠ) “LINH” (LINH THIÊNG) “NƠ” (CÓ) [mất “nghe linh (vong)” = mất “vọng” “NGHE” (MƠ) = “nghe” (ngộ) “mơ” (ming(h) mẫn “NƠ” (GẮN) “thinh” (Âm thinh)].

5. “THƠ” (THẨN, LẨN THẨN, LẨM CẨM…) là con gà ăn quẩn cối xay, xoay mãi “TÍNH” (Tâm Giả) “NGHE” (NGỘ) LINH (TINH) khiến con người ta “mê” trong bể nghe ồn ào của âm thanh bất tịnh của TÂM.

6. ““NGHE” (NGỘ) “ÂM MƠ” (MING(H) MẪN Mơ) “Mở” (đạt) “tâm” (MƠ) “tu” (“họ” = dừng) “sửa” (DỡDỠdỡ MơMƠmơ = Thiền MơTHIỀNMƠthiềnmơ” là “tu” (dỡ) ngộ “ÂM” (THANH TỊNH) “Mơ” (muốn) “nghe” (NGỘ) “mơ” (âm thanh “nghe” (được) [“Dỡ MƠ” là được nghe giáo pháp qua THIỀN MƠ].

7. “Nghe” (NGỘ) “Âm”(âm) “Mơ” (mơ) “mơ” ((muốn) do (vì) “TỰ” (CHÍNG(H)MÌNH) “TÁNH” (ẢO) chỉ dạy” là “NGHE” (Ngộ) “QUAN (= QUÁN)” (quanâm”NGHE” = [“nghe” (= “thấy” = “nếm” =”ngửi” = “cảm mơ”) VŨ TRỤ] để “nghe” (NGỘ) “ÂM MƠ” (VŨ TRỤ).

8. “nghe âm mơ” (Nghe “MA” = nghe con người “nói”) là NGHE BẰNG CÁI TAI THỊT. Nghe âm “quả MƠ” là nghe nói lời hay ý đẹp mơ.

9. “Nghe âm mơ” [“NGHE” (NGỘ) “NGỘ” (MƠ) “Mơ” (mơ)] là người Nghe âm thanh quán chiếu “nghe” (hay “thấy”, “nấm”, “ngửi”, “sờ”) “họ” (dừng) “MƠ” (HAM) để dứt “TÁNH” (tính) “ngheNgheNGHE” (Mơ). Quán chiếu Âm MƠ mọi lúc mọi nơi là “NGHE” (Ngộ) ming(h) mẫn “MƠ” (ĐẠO mơ).

Bạn muốn xếp mình vào loại “NGHENghenghe” (MƠMơmơ = ngộNGỘNgộ = MộtMộtMột = KhôngKHÔNGkhông = “mộ” (chết) MƠ = nơNƠNơ = mơMơMƠ…) nào?

A. Muốn “NGHENghenghe” (HIỂU, Ngộ) “DODodo” (lý) của “TÂMTâmtâm” (tự tánh) TA “MƠ ÂM” (HAM) “nghe” (“thơTHƠThơ” = vô “thức” = “Gỡ” vô minh) bằng “nơ” (thêm) “tự tánh NGHENghenghe” (Tự) “nơ” (bỏ) “lơ” (ngơ, lờ đi, quên) Ý muốn “do” (lý do) tò mò MUỐN “NGHENghenghe” (Ngộ) vì sao, thế nào, được gì, mất gì? Vì đó là “NGHE” (NGỘ) “Nghe” (Ngộ) “nghe” (ngộ) “MA” (MỚ) “Ma”(Mớ) “ma” (mớ) trong “MƠ Mơ mơ” (TÂM mơ)? Vì đó là Nghe “tôi MƠ”, “chúng ta MƠ” trong bể “ngheNgheNGHE” (VŨ TRỤ) hỗn loạn của BẤT TỊNH TÂM.

B. “Dung (NƠ = Nghiệp mơ = mơ MƠ = MÙNG Mơ = VÔ MINH Mơ = âmMơ = Cơ MƠ = “VÔ” (CÓ = KHÔNG = CÓKHÔNG = khôngcó = “KHÔNG” có = “CÓ” không = khôngKHÔNGKhông) “NgheNgheNGHE” [(NGỘ) do (lý do)]” có nghĩa là ngơ (lơ) “nghe” (mơ) từ “Mơ” = buông xả “CÁI” (sự) “nghe” (được gì) từ “hai tai thịt” để Tâm bớt “nặng” (mớ = ma = giả “Phật”) “mơ” (mong muốn Mơ). Hay ““nghe” (ngộ đạo) “nơ” (gắn)” = gắn “mơ” NGỘ đạo mơ với “MƠmơ” (nguyên do mơ = vọng tưởng “nơ” = ung MƠ), đừng “mơ nói” = dẫn đến mất đoàn kết nếu âm nghe “méo mơ”. Tốt MƠ là đừng “NGHE MA” (Ngộ Ộ) “âm” (mơ nơ) “mơ” (do) tò mò hổ (xấu) vì “mớ mơ”.

C. ““DUNG (mơ) “TÁNH” (CHÍNH MÌNG(H)) “NGHE” (Ngộ)” có nghĩa là dung “âm” (âm thanh) “mơ” (Mơ được) quán “NGỘ” (Mơ) “MƠ NGHE” [ming(h) mẫn sáng suốt “do” (vì?)] = “Nghe” (Ngộ) “âmmơ” (âm vũ trụ) họ (mất) nguyên do MƠ = NGỘ NGHIỆP MƠ DO = Mơ mở = 111 = 000 = TÔI = TA = BẠN = CHÚNG TA. “Nghe” (Mơ) (được) “âm mơ” [ming(h)mẫn âmmơ] nói lại cho “AI – NƠ – MƠ” (người Nghe) để “quán” (thủng = xé màng vô minh) “MƠ” (MUỐN) “NGHE” (NGỘMƠ = Mở mơ = ĐẠT đạo MƠ). “MƠ” (nơ) “TÔI” (TATata = TỰ TÁNH nghe = ming(h) mẫn NGỘmơ) “NGHE” (Ngộ = tâm truyền TÂM ) như thế đó còn nghe, tin hay không tùy bạn.

D. “nghe âmmơ” (Mơ) nơ “NGHE ÂMMƠ” (NGỘmơ) là TỐT NGHE Mơ vì quán chiếu “cái “nghe (được) với “NGHE” (NGỘ) “TÁNH” (TỰ) “nghe” (mơ) = nghe bằng “TAI” (hay “mắt”, “lưỡi”, “mũi”, “thân”) “TÂM” (TATata = TỰ TÁNH“nghe” = mơMộtMộtMột = 000MƠ = mơ âmmơ = Gỡ MỚ MƠ = DỠ Mơ Sen Hồng = ƯơmmơSenVàng) tức là “MƠ” “nghe” “NƠ” ““TÂM”NGHE” = nghe bằng tâm chứ không nghe bằng “TAI THỊT”. NGHE KHÓ “nghe” là thuốc trị bệnh HAM “NGHE”. ĐỪNG NGHE NHIỀU RÁT “tai” nghe! Hãy “NGHE” Âm Thanh tuyệt diệu của vũ trụ Vũ Trụ VŨ TRỤ để lắng TÂM ham muốn “nghe” của ta.

“CÓ” “NGHE” mơ (thì) MỚI TỈNH MƠ? Có mơ mới ngộ mơ do mình Mơ? MƠ là MỚ, TỈNH là THẬT MƠ. Nhưng rốt cuộc CẢ MỚ lẫn THẬT MƠ đều MỚ do Mơ của TA (TÔI, BẠN) mà có. Vậy dỡ CÓ để NGỘ KHÔNG? DỠ mơ “ngộ không” (phải TỀ THIÊN ĐẠI THÁNH?) để DỖ MƠ (NGỘ) CƠ có? Nghe lùng bùng quá đi phải không bạn?

LÙNG...BÙNG...PHẬP...PHÙNG...

“NGỘ” “CÓ”, ngộ “KHÔNG” (khôngKHÔNGkhông)

“KHÔNG” “KHÔNG” “có” “CÓ” HÓA “KHÔNG KHÔNG”!.

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 1 tháng 3 năm 2009
Nhằm ngày 5 tháng Hai năm Kỷ Sửu

# Mơ MƠ "ĂN" Mơ

Hay là
PHƯƠNG PHÁP
“NHỊN ĂN SÚC RUỘT”


“NGỘ” “độc” “hoa” “Nơ”

Người trình bày: Thái Minh Mẫn

Người xưa có câu: “Ăn nhiều thì lú, ngủ nhiều thì ngu” để cảnh báo cho những ai muốn “NƠ ngu Mơ” do ăn ngủ quá độ. Bài viết này “nơ” (đề cập) đến khía cạnh “bớt ăn”, “nhịn” ăn trong khẩu phần ăn hàng ngày để con người ta có tâm hồn minh mẫn sáng suốt và cơ thể khoẻ mạnh.

I. BỚT ĂN LÀ ĂN ÍT HƠN BÌNH THƯỜNG:

Bớt ăn quá no: ăn 70% no là tốt nhất vì khi bạn ăn quá no bao tử của bạn chứa đầy thức ăn, nó không thể co bóp mạnh với “cái bao” căng phồng cứng, tiết ra dịch vị đủ để trộn đều thức ăn giúp cho việc tiêu hóa dễ dàng (thiếu khoảng trống trong bao tử để thức ăn được di chuyển, nhào trộn).

Theo “ngu do Mơ” (thiển ý), ăn quá no và no đều không tốt cho sức khỏe vì thức ăn chứa đầy chặt trong “túi chứa vật thực” là dịp tốt cho “tạo mốc meo” do thiếu dịch vị dễ gây chứng đầy hơi, đau bao tử, viêm loét. Mặt khác, ăn no thường làm cho người ta trễ nải, lười biếng và thèm ngủ dẫn tới mụ mẫm đầu óc.

Ăn vừa đủ vật thực, ra bữa (ăn lặt vặt làm bao tử của bạn luôn phải làm việc để vừa nhào trộn, tiêu hóa cả thức ăn cũ lẫn mới) cơ thể mới mạnh khỏe. Chỉ nên ngộ “đủ” về chất để “dung đủ” năng lượng duy trì sự sống. Số lượng là cặn bã phải thải trừ.

Ăn ít no cơ thể suy yếu vì thiếu năng lượng, nhưng thỉnh thoảng “dung thèm, ham no” lại là “mơ” đói “nơ” (kèm) ngộ giải nơ (bị) độc cơ thể.

II. NHỊN ĂN LÀ KHÔNG TIẾP NHẬN VẬT THỰC:

Cũng giống như não bộ người ta “ngu mơ” do (bởi) “NO” (tích lũy MƠ để chúng là “rác mơ”) hệ tiêu hóa tiếp nhận và xử lý đồ ăn thức uống năm này qua năm khác “dơ MƠ” do (vì) “NO” (ngấm “độc”). Cả hai cần được tẩy rửa cho sạch sẽ. “Mơ” nhịn ăn là một “hổ pháp” (phương pháp hiệu quả) làm cho “do mơ nơ vật thực” (hệ thống tiêu hóa) được “vệ sinh” sạch sẽ.

1. Mục đích nhịn ăn:
  • Để cho hệ thống tiêu hóa được nghỉ ngơi sau một thời gian làm việc. “Cỗ máy” tiêu hóa của bạn được “tu mơ” (duy tu sửa chữa) để có thể “NO NGỘ” (hoạt động bền và tốt hơn).
  • Để thải độc do thức ăn thừa còn bám lại trên thành ruột. Cơ thể sẽ tự chữa lành các bệnh của “THÂN” do ngưng tiếp nhận thêm độc tố và loại bỏ dần các cặn bã gây hại cho sức khỏe. Bạn sẽ “Mơ NO No” (cảm thấy thân thể được nhẹ nhàng thoải mái) và “hưng MƠ” (khỏe mạnh), “Ngộ do do lâu” (sống lâu).
  • Nhịn ăn do cơ thể tự không chấp nhận “no” do ăn. Khi “Mơ THANH TỊNH” tâm ý người ta “NO” pháp (vị) là “NO no” (đủ).
Hai mục đích nhịn ăn đầu có được do người ta chủ ý nhịn ăn, còn mục đích thứ ba do quá trình tập luyện (tu tập đúng cách) cơ thể tiếp nhận đủ năng lượng từ Vũ Trụ.

Bài viết này chỉ đề cập đến phương pháp “mơ no không khí” (nhịn ăn do chủ ý).

2. Chuẩn bị cho việc nhịn ăn:
  • Bạn phải có quyết tâm để chống lại cám dỗ của thèm ăn khi cơn đói hành hạ bạn.
  • Những người bị bệnh nặng, bị các bệnh mãn tính vẫn có thể thực hiện nhịn ăn để giải độc cơ thể, tuy nhiên cần theo dõi phản ứng của cơ thể để thực hiện cho phù hợp và nếu đồng thời “mơ nguyên do no” (tin tưởng vào chính mình) trong khi thực hiện phương pháp nhịn ăn người bệnh có thể chiến thắng “nguy nan do” (sự thiếu hụt năng lượng chưa kịp bù đắp) và “hảo ngộ sức khỏe” (bình phục) một cách nhanh chóng.
  • Bạn phải sắp xếp thời gian để nghỉ ngơi sau đó vì cơ thể còn mệt [nên nghỉ một ngày tránh lao động và hoạt động ngay sau “mơ no” (nhịn ăn)].
  • Thực phẩm “lót đường” trước thời điểm nhịn ăn của bữa tối ngày hôm trước nên là những món nhẹ, dễ tiêu không quá nhiều đạm, tốt nhất là không có hoặc hạn chế bớt các chất kích thích như bia, rượu, quá chua, quá cay; Bữa ăn tối không quá 20h.
  • Bạn nghĩ xem ta phải “nơ” (mua, chuẩn bị) gì để phục vụ cho bữa “mơ no không khí”?
Thế này nhé!
  • Nước chín (ấm 50 - 60oC): 3 - 4 lít (người bị táo bón dùng 4 lít + 5 muỗng muối );
  • Muối hột (tốt nhất):4 - 5 muỗng canh (5 muỗng cho người hạ huyết áp khi nhịn ăn);
  • Chuối sứ: 2 trái chín rục (để làm “chổi” quét).
3. Thực hành nhịn ăn:
  • Bắt đầu nhịn ăn từ sáng khi bạn tỉnh dậy.
  • Chỉ uống 0,5 - 1 lít nước một lần duy nhất (nếu bạn có thể) với 5 - 10 hạt muối khi thức dậy chưa đánh răng súc miệng.
  • Buổi trưa, tối: quá đói! Bạn hãy cố gắng chịu đựng, nhưng nếu tưởng chừng vẫn không thể vượt qua bạn hãy tham thiền hoặc quán tưởng mình đang no pháp vị trong “Mơ”, nếu vẫn “ham ăn mơ no” tốt nhất bạn hãy an trú “ham no” trong giấc ngủ để “ngu do” (quên đói) dù có chập chờn để chờ đến lúc được “ngộ do NO” (ham mơ no nước muối). Cái giờ “G” “mơ no” đó nên chọn là 1 giờ sáng. Bạn “No” (uống) ngay 1 lít nước muối pha theo công thức trên (người bị hạ huyết áp uống 1,5 - 2 lít), “mơ hảo NGỘ” (và chờ) 15 phút sau đó nhai “lếu láo” và “ăn NGỘ” (ăn) hết hai trái chuối (nên ngậm trong miệng một lát cho nước bọt đủ để nhai chuối dập dạp rồi nuốt luôn, không nên nhai kỹ vì “cái chổi” của bạn sẽ sớm mủn ra trước khi thực thi nhiệm vụ quét rác). Tiếp theo đó bạn “nơ no” (uống thêm) ½ lít nước nữa (người bị hạ huyết áp uống 1 - 1,5 lít) và chờ đợi thời gian “mơ hạ gio (phân)” (đi cầu) lần 1. Sau khi đi cầu lần 1 vào bạn tiếp tục uống nước mà bạn có thể. Khi đi cầu hết phân là lúc nước súc ruột sẽ trong dần. Bạn tiếp tục uống số nước còn lại cho đến hết. Thời gian “nơ gio hạ” (“rửa ruột”) kéo dài tới 5h sáng và bạn chấm dứt việc súc ruột.
4. Sau khi súc ruột:

Rửa ruột xong bạn có cảm giác no nước muối nên “no” (hổng thèm) HAMMƠĂN, nhưng nếu “mơ” “nhịn” bạn sẽ bị thiếu hụt năng lượng. “Do MƠ NGỘ No” (NGỘ ĂN) của bạn phải tuân thủ nguyên tắc tiếp nhận vật thực từ ít đến nhiều dần, độ đậm đặc từ lỏng tới đặc, từ mềm tới cứng dần vì hệ thống tiêu hóa của bạn như con rắn vừa mới được lột xác còn rất yếu cần có một thời gian để hòa “mơ” với “nơ NO” (ăn) vật thực. Bạn hãy “cao mơ” như sau:
  • Nên ăn cháo trắng loãng vào buổi sáng.
  • Buổi trưa nên ăn cơm nát nhai kỹ, không nên sử dụng trong bữa ăn các chất kích thích thần kinh quá độ như rượu bia, chua cay, hoạt động nhẹ nhàng.
  • Tối ăn cơm như thường lệ.
  • Quên “no” Mơ: nên ăn đủ no 70% để tránh dễ bị đau bao tử, thủng ruột, viêm loét cơ quan tiên hóa.
LƯU Ý:
  • Nên thực hiện súc ruột tối thiểu một lần trong một tháng (2 tuần một lần là tốt nhất).
  • Nên nhớ thực hành súc ruột là một trong những đối pháp “thiền” quán ngộ (lấy việc chịu đựng đói, mệt vì đói làm đề mục “thiền quán”).
  • Nên lấy “ngu do gio nguyên” (nhịn đói) là việc bình thường cho mục đích vượt khổ để “nơ” “Mơ” thoát khổ (đau), giải thoát “MƠHAMno” (ham, tham do MƠ ăn).
  • Nên “ngâm MƠ” (suy nghĩ kỹ) để NGỘ câu: “Nhịn là nhẫn nhục”có thể hiểu theo nghĩa NHỊN NHỤC – NHỤC NHỊN Mơ.
  • Nên Ngộ: “Hư Ảo” (thấy bằng mắt thịt) làm chúng sinh THAM – HAM ăn (mơ), do vậy HỌ (DỪNG) ĂN do tham, ham là “cao” “nhân” “Mơ” – “cao nhân Mơ” – “Cao Nhân (đắc đạo) MƠ”.
  • Nên NGỘ: “NƠ MÙNGMÀN MỚ” là THAM “ĂN” do Mơ, vì thế “NHỊN” Mơ là “NGỘ” Ăn [theo bạn có phải nhịn đói mớ để “no MƠ Mở”? – nhịn đói MƠ để HAM ĂN (vật thực)? “Nguyên Do NƠ HAM – MUỐN MƠ” (mắt thấy, tai nghe, lưỡi nếm, mũi ngửi, tay sờ làm HAM MƠ người CẢM Mơ) có giống như không mơ không ngộ mà “méo Mơ” dịch là trăm nghe không bằng một thấy, trăm thấy không bằng một sờ, trăm sờ không bằng một…bạn thử tiếp đi?]
  • Nên “NGỘ mơ “ăn” như thế nào cho “đúng mẫu MƠ”: sống để ĂN (mơ ăn no nê) hay ăn (qua ngày đoạn tháng) để SỐNG THẬT Mơ? ĂN là mất, CHO là còn hoài? ĂN Ngơ nơ NGỘ Mơ [mất ăn (MƠ) mùng màn (vô minh) mơ MỞ]? Ăn lơ mơ mất [ăn (mớ Mơ) mất Mơ họ]? Ăn Mơ NGỘ ĂN [MỞ mùng màn (vô minh) mơ Mở]?
III. KẾT LUẬN:

Xuyên suốt “nguyên do Mơ” người tập thiền mơ qua “NHỊN” ĂN (Mơ) để GIẢI ĐỘC CÓ TRONG MƠ (do – vì ăn) là pháp môn tu để “Ngộ họ ăn” là Mơ “diệt” [cho người khác ăn là “họ” (Ngộ) mớ mơ do (vì) tham ăn (mơ) – dừng ăn (MƠ) là “CAO” “nhân” Mơ – nghỉ ăn (vật thực) là hủy hoại nhục thể – ngưng ăn no (pháp vị) “nơ” NO (MỞ Mơ) ĂN – “nguyên do Ngộ nơ mơ ăn” [hiểu đạo ăn (MƠ) ở đời phải Mơ ăn ở mơ (mơ Nơ)] – “NGỘ mơ ĂN là ngộ ăn MƠ” (Ngộ nghiệp Mơ thì Mơ dứt)./.

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 13 tháng 2 năm 2009
Tức 16 tháng Giêng năm Kỷ Sửu

# Dỡ Mơ Sen Hồng (Phần 1)

Ngộ NGUYÊN DO Mơ
(Nô mơ NGỌC TÂM)



“Sen Giả MƠ – mơ SEN VÀNG”

Người trình bày: Thái Minh Mẫn

Tôi mơ mãi câu Danh Ngôn của Nguyễn Bỉnh Khiêm:

“Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc
Nào ngờ ở mãi đến hôm nay”

Cuộc luân hồi sinh tử khiến cho vạn vật sinh linh trong đó có chúng ta như cánh bèo trôi dạt không biết về đâu. Tại sao lại như vậy? Có phải do “MƠ” “LUÂNHỒISINHTỬ Mơ”? Có phải “NGUYÊN DO Mơ” (“Mơ” luân hồi là nguyên do cho mơ “MỚ”) ?

Và cũng “mơ” (nhớ lại) lời “Kinh Phật Thuyết A Di Đà” trong đó Đức Phật Thích Ca Mầu Ni chỉ dạy cho chúng sinh rằng có một Cực Lạc độ của Đức Phật A Di Đà, nơi đó mặt đất bằng vàng ròng, mây “NO mơ ĐÁ QUÝ MƠ” (mây đùa MƠ với ĐÁ QUÝ – TRÂN CHÂU, XÀ CỪ, MÃ NÃO, “Nô no mơ” với “tiếng MƠ” (TIẾNG NHẠC CỦA LOÀI CHIM VÀNG BẠC), “NÔ MƠ no” với “TIẾNG MƠ 24/24 GIỜ” (TIẾNG NHẠC MƠ MỞ) của Chúng Sinh Cõi Cực Lạc Quốc Độ và “mơ NÔ” (tự hỏi) lúc đó CON NGƯỜI trong THẾ GIỚI đó mơ gì về ĐÁ QUÝ? Liệu có phải Mơ MANI (viên ngọc MINHCHÂU của TÂM)?

Và ở đây, trong thế giới TA BÀ đầy ác trược này con người chúng ta mơ mani đá quý –“NÔ mơ MỚ” (“nô MƠ mơ” “no” ĐÁ QUÝ giả tâm – mong muốn đạt Mơ (ham muốn giàu có – “nô” “NO Giả Tâm” bằng mua đá quý đem về nhà cất, sở hữu chúng, đeo “nô mơ” (trên người) mong muốn chứng minh cho mọi người thấy sự giàu có, quyền quý cao sang, đẹp đẽ của tấm THÂN GIẢ tạo của MÌNH (TA, TÔI). HAM MUỐN CÓ ĐƯỢC đá quý chính là nguyên nhân làm cho TÂM NGỘ “hổ NO lumờ TÂM MANI” (làm lu mờ CHÂN TÂM VỚI VIÊN NGỌC MANI TRONG SÁNG ĐẸP ĐẼ).

Xin đưa ra cùng bạn “CHỨNG MINH mơ NÔ” [“no MƠ” pháp (vị)]: Minh Mẫn muốn lấy lại ví dụ về viên kim cương mà bạn “mơ” nó “đạt mơ” (có nó), “gô mơ” nó (đeo nó vào tay) rồi “chán mơ” muốn “mộng mơ” cái khác hơn nó. “MƠ” đó là tâm lý thường tình của bạn cũng như tôi đúng không nào? MƠ CỦA BẠN HAY TÔI đều là “MƠ mớ” (Mơ do lòng THAM LAM mơ MORE – muốn có nhiều hơn nữa). “Mơ NO MÃO nguyên do Mơ” (và để ham muốn nắm giữ nhiều đá quý hơn nữa) chúng ta phải “mơ tiếp” (tính toán) trong đầu, kế đến dùng “NO mơ MỚ” (“Nô Mơ” cùng đá “quýyêu”). Vậy tại sao ta lại phải quý yêu “ĐÁ – MANI” một cách “thơ” mộng như thế? Vì Tâm giả của Ta “gô MƠ MỞ” (trói buộc Chân Tâm). Hãy xem sơ đồ hình 2 phần 5 mở rộng “ƯƠM MƠ Sen Vàng” – “ĐIỂM mở MƠ”: các bạn dễ thấy các cột mang số chẵn 2,4,6,8 là “mơ Mớ” (Giả của TÂM GIẢ Kiến Tánh – giả TÂM mơ – “NO Mơ MỚ”), còn các cột mang số lẻ 1,3,5,7,9 đặc biệt là con số 9 CÓ “MƠ MỞ” (“MƠ no MƠ MỞ” – ‘MORE mơ NO MƠ MỞ’ – “GÔ mớ MƠ” – “NO MƠ mơ MỞ” – “no MỞ MƠ” v.v...).

Chính sự “HAM” Mơ, “THAM” Mơ , “SỞ HỮU” Mơ là “NGUYÊN DO” Mơ khiến MƠ LUÂN MƠ (mơ nối tiếp MƠ mớ không dứt). Cắt đứt nguyên do MƠ là “DỠ MƠ” (tháo gỡ nút thắt nghiệp “hưng MƠ”).

Như chúng ta đều biết “thân Mơ”, “khẩu Mơ”, “ý Mơ” là “nguyên do MƠ”. Những điều “NGỘ” của mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi, lưỡi nếm, tay sờ, não nghĩ là “RÁC MƠ”: khi mắt ta thấy cái đẹp Tâm MƠ (giả) muốn chiếm giữ làm của mình, món ăn ngon từ thịt các con vật mà “hư ảo ngộ” có thể là ông bà cha mẹ mình đầu thai làm kiếp cầm thú “MƠ” “MỚ” ngon mãi không thôi… “Cái” HAMMƠ, THAMMƠ là NHÂN của “MƠ MỚ” tức là “NGUYÊNDO Mơ” họ (dừng) “MƠ MỞ”. Nếu như thế TA phải làm thế nào để “dung NGỘ DO MƠ” (dùng lý lẽ để hiểu NGUYÊN NHÂN GÂY MƠ)?

Thế này nhé! “NGỘ MƠ” từ cái “NHÌN MƠ” vào một mặt của vấn đề “Nơ” (dẫn dắt) “MƠ” TA đến “Ý MƠ” = “RÁC MƠ” tức là “MƠ” nhìn NƠ “MƠ” ý, tương tự “MƠ” nghe NƠ “MƠ Ý NGHE trong não”, “MƠ” ngửi NƠ “ý ham muốn ngửi trong não bộ”, “MƠ” nếm NƠ “Ý” nghĩ ngừng MƠ do vị ngon đến chết hết MƠ. Những “Rác Mơ” đó là “thân MƠ”. Tay mơ màng tìm cảm giác lạ của mấy ông TAO “SẮC” MƠ “nghèo MƠ” Ý hết tiền “boa” dẫn MƠ của họ đến lu mờ Chân Tâm do MƠ sắc (đàn bà). DỠ MƠ NÃO là làm Mơ hết MỚ (nghĩ linh tinh).

NGỘ “mơ” thông tin ở BỘ CHỈ HUY (NÃO BỘ) do các kênh “Mơ NƠ nô” (nghiệp lực) “NGUYÊN DO HẢO MƠ nơ” (truyền về), vậy nếu Mơ “MỘ (CHẾT)” ngay từ khi ngũ quan (mắt, tai, mũi, lưỡi và thân) “cảm Mơ” thì “Ý Mơ” ở não bộ bị DIỆT điều này có nghĩa là có MƠ nhưng Nguyên Do MƠ (HAM MUỐN) héo tàn vì hết “nguồn Mơ”.

Chúng ta “MƠ NƠ nguyên do nơ nghiệp” (nguyên do MƠ tạo nghiệp Mơ) như thế nào? Hãy xem mô hình dưới đây:


Qua sơ đồ trên ta nhận thấy:
  • MƠ là ẢO, NGỘ là THẬT MƠ;
  • “MƠ NGƠ” là THANH TỊNH TÂM;
  • Muốn “NGỘ” thì cần có “MƠ” (xuống THẾ NÔ Mơ);
  • Muốn “DỨT” MƠ cần “Mơ DỠ” (bỏ Nơ mơ);
  • Muốn “MƠ MỞ” cần “DỠ mơ” (họ NƠ NGHIỆP mơ) hay “HỌ MƠ” (dừng tạo nghiệp).
Hay (ta) Mơ một cách khác là:
  • “MƠ Lung (Ảo) Mơ” là “NGỘ ảo Mơ” (cuộc đời là huyễn ảo – không thật mơ);
  • Duyên khởi NƠ nghiệp Mơ (nhân quả do MƠ mà ra);
  • “TAN MƠ” Lung “NIẾT BÀN” (NGỘ Niết Bàn là ẢO mơ);
  • “Ngộ MƠ” là “MƠ Mở” (hiểu lý lẽ MƠ do NGUYÊN DO Mơ);
  • “NGUYÊN Ngộ NƠ Mơ” [NGỘ ẢO do nguyên (do) Ngộ – NƠ (KẾT HỢP) “NGỘ” mới “THẤY” “MƠ”];
  • MƠ là MÙNG MÀN VÔ MINH do nghiệp NƠ; NGỘ là MINH MẪN Mơ; MƠ LỘ hiển lộ MÙNGMÀNMƠMở (NGỘ Mơ là họ MỚ Mơ);
  • MÙNG MÀN VÔ MINH Ngơ NƠ thì NIẾT BÀN Ngộ;
  • NGỘ MƠ = Ngộ MÙNGMÀNVÔMINH = Ngộ Mơ Họ Mớ MƠ = MƠ MƠ MƠ = NGỘ NGỘ NGỘ;
  • MƠ là MƠ; NGUYÊN dung (chấp) MƠ nơ (tạo) NGHIỆP Mơ;
  • MƠ dỡ Mơ là NGUYÊN NHÂN MƠ đứt;
  • DỠ Mơ là DỠ NGUYÊN DO Mơ hay MUỐN NGỘ thì MƠ MÙNG MÀN VÔ MINH DỨT;
  • Dỡ MƠ luôn Nơ NGHIỆP Mơ vì NGHIỆP NƠ MƠ hay CO NƠ lộ NGUYÊN NGỘ tức là Ngộ NGUYÊN DO Mơ MƠ MỞ;

DỠ Ma là NGỘ Phật vì PHẬT hay MA do MƠ mà ra hay PHẬT là TỪ BI từ TÂM “MA” (CỦA CON NGƯỜI) điều đó cũng đồng nghĩa với MA là PHẬT MẤT TỪ BI DO Tâm MA (của con người) v.v.. Mơ hoài cũng không hết định nghĩa phật – ma, MA – PHẬT.

Đến bây giờ chắc bạn đồng ý với Minh Mẫn MA – PHẬT là do TÂM của con người MƠ mà MỚ ra, chứ thực chất HUYỄN MA NGỘ PHẬT là TÁNH KHÔNG MA (MƠ), TÁNH KHÔNG PHẬT (MƠ).

Vậy Dỡ MA là Mở PHẬT theo sơ đồ trên ý nghĩa như thế đó. Vì thế Thày MỞ cho TA (minh mẫn sáng suốt MƠ): “NEO (GIỮ) LÀ MỚ, NGƠ (BUÔNG XẢ) LÀ MỞ Mơ”. Từ đó suy ra NEO MƠ LÀ HỔ (MẠNH) MỚ HỌ MỞ Mơ v.v...

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 3 tháng 2 năm 2009
Tức mùng Chín Tết năm Kỷ Sửu

Thursday, January 15, 2009

# "MÙNG MƠ" NĂM MỚI Mơ MỞ



MƠ về
CÚNG RẰM THÁNG GIÊNG

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, chúng ta có được tấm thân người quí báu, có được ngày hôm nay không thể quên Tổ Tiên Ông Bà, đặc biệt là vào dịp Năm Mới, Tết Thượng Nguyên (Rằm Tháng Giêng).

Ba ngày Tết chắc hẳn bạn cảm mơ sự có mặt của tổ tiên ông bà vui Tết cùng gia đình bạn với bánh chưng xanh, dưa hành, bánh mứt. Bạn có mơ họ (ông bà) đã “ngao mơ” (di mơ, xuất mơ, nhớ con cháu) trở về dương trần “chung vui mơ” cùng cháu con? “Ngộ mơ” (hiểu) họ có khỏe mạnh, an lạc, hạnh phúc hay không thì hiện bạn chưa thể “thông mơ” (giao tiếp) với họ nhưng mộ phần của họ còn đó bạn có thể chăm sóc.

Người ta nói “xấu như MA” nhưng mấy ai có được “Mơ Ma”. MA là cái gì đó đáng sợ, nhưng ma là Ông Bà ta đó, nếu ai nói như vậy thì chắc hẳn bạn sẽ bớt sợ MA hơn có đúng không? “CỘNG mất TRỪ còn” (ăn vào thì “tiêu” mất, cho đi thì CÒN HOÀI), người “TU ma GIO(DO)” nói như thế với TÔI. Tôi thuở nào đến nay chưa “Mục (mong nhãn MƠ) MA” bao giờ nhưng ông bà Mục (Nhãn) TÔI hàng đêm do TÔI Mơ cho họ được siêu thăng Tịnh Độ. Thế theo bạn vậy TÔI “họ MƠ” có đúng không?

Họ cũng giống chúng ta: cũng THAM, SÂN, SI, HỈ, NỘ, ÁI, Ố giống như con con MA trong Ta. Giúp họ tu tập Giải Thoát Hộ Ta MINH MẪN MƠ. Để “Hộ (trì, giúp) nô Mơ” cùng họ “họ (dừng, thủ tiêu, diệt) MƠ” hãy THAM “thiền mơ nô”, THAM “NÔ mơ” cùng HỌ (họ – “nô mùng màn Mơ”, họ – dừng, thủ tiêu, diệt) để “NÔ NGỘ ming(h) mẫn ngộ”. Khi ta “phát huệ Mơ (mở lục thông)” “họ (MA) NGỘ” (chẳng còn ma để ngộ) vì “NÔ MA (VÔ MINH) ngộ (PHẬT) NIẾT BÀN mơ”. MA là hiện tượng do “HƯNG Ma Mơ” (CỘNG HƯỞNG NGHIỆP Mơ – cộng NGHIỆP MƠ – Mớ MaMƠ). Chỉ có “mơ MỞ Hưng Mơ” (Ngộ minh mẫn mơ do TỈNH MA Mơ” hay “Giác NGỘ ảo (MA) mơ do MƠ” mới dung “niết bàn MƠ do MƠ” (NGỘ NIẾT BÀN do NGỘ MAMƠ”. Đối với “HỌ” (NGỘ MAMƠ) MƠ TÁNH KHÔNG CHÍNH LÀ “Ngộ nô mơ gio no gió (bay) mơ còn lại KHÔNG MƠ MA (TÁNH KHÔNG MAMƠ)”.

Hãy “nô Mơ” (mong được “NGỘ MA MƠ” (hiểu được lý do MƠ “THẤY” Ma để ngộ MA (TAO “SẮC”) và hiểu cuộc đời là ảo (MA) do “cái THẤY của TA” làm ta mơ MA. Còn ai “nô mùng màn (vô minh – MA) ngộ màn mùng (MINH MẪN – phật)” có nghĩa là THAM thiền Mamơ ngộ [hiểu LÝ LẼ mơ Ma do MA làm TA mơ thấy “NƠ MA” (CÓ Ma) hay “THAM THIỀN ĐẠT Chân Thiền mơ” hay “NGỘ đạo Mơ” (hiểu Đạo do Mơ mà có)]. Có phải đúng vì lý do đó là cơ hội cho TÔI, bạn cùng “họ” (dừng) “thông ma mơ NÔ DO NGUYÊN MƠ ngộ” [NGỘ MÊ (MA) CHẤP là nguồn cội gây khổ đau], và “Dung ngộ để HỌ (DỨT) MƠ” (LẤY LÝ LẼ LÀM ĐỀ MỤC THIỀN QUÁN BỎ MA – VÔ MINH).

“MỘ MƠ” [MƠ Ma ngoài đồng mả chi bằng “MƠ Mamơ lơ (quên)” (MƠ PHẦN hồn trong TA)] bằng cách tinh tấn MƠ MA ở tại “GIA” (ôngbà MA). “ÔNG BÀ MƠ ma Mơ” [Chăm Sóc Phần Hồn của ÔNG BÀ (có trong TA) cũng chính là MƠ ÔNGBÀ(ma) MƠ]. “MƠ” Mộ “Phần hồn Ma” là diệt MA TRONG TA để PHẬT Mơ mãi ngự trong “conMA” TINH TẤN PHẬT Mơ như “MƠ” TÔI, TA, TAO, MÀY MẤT MA “HỌ” (DỪNG) maMơ.

Sau đây xin giới thiệu mẫu “DUNG ma Mơ NGỘ phật MƠ” (“văn khấn lễ cúng Rằm Tháng Giêng” thường được các Ma Mơ Ming(h)Mẫn dùng) để các bạn “PHẬT tham khảo mơ”:

“Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn (3 lần),

Nam mô A Di Đà Phật, Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát,

Nam mô Di Lặc TÔN PHẬT đồng mơ cùng CON (tên, tuổi, địa chỉ)

Con thành tâm sửa biện hương hoa vật phẩm kính dâng lên Cha Trời, Mẹ Đất, Tam Thế Chư Phật và tất cả các Vị Bồ Tát khắp 10 phương pháp giới, mong Thày Mẹ, các Đấng Thiêng Liêng chứng cho tấm Lòng Thành của CON, phù hộ cho mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, dân giàu nước mạnh, bản thân con và gia quyến, cửu huyền thất tổ nội ngoại mạnh khỏe, an lạc, hạnh phúc, siêng năng tinh tấn tu tập gom BI TRÍ DŨNG để trở về với CỘI NGUỒN, phá mê chấp ngộ TÁNH KHÔNG”.

“Ma Mơ MỚ (ming(h)mẫn NÔ) Mơ” như trên đây “GIO” (mớ) vưỡn (vẫn) HOÀN DO” vì sao? Vì Ta nô MA – MÃO (HÌNH TƯỚNG) mà Quên Chân TÂM mơ PHẬTgio [gioPHẬT (RÁC MA mơ) sẽ “Hộ” (trợ giúp) MỜ, “Hộ” (giúp) LÀM LUMỜ CHÂN TÂM].

“MINH MẪN NÔ MA MƠ” LÀ MƠ CHÂN Tâm THANH TỊNH để “mơ MỞ”. HÃY mơ “MỘT là tất cả, TẤT CẢ LÀ một” (Vũ trụ là TA, là MA, là PHẬT; ta, ma, phật là vũVŨ trụTRỤ [dừng MƠ do hết VŨ (VẦN) XOAY].

Mấy từ chơi chữ dung “MƠ Ma”, mong “MA – PHẬT MƠ NGỘ” hộ tôi và các bạn.


Người NÔ mơ ngộ “Chung Mơ THIỀN”: Thái Minh Mẫn
Ngày 11 tháng 1 năm 2009

# ƯƠM MƠ MINH MẪN "NGỘ MƠ" MƠ




Năm Mới nơ đôi chữ thư giãn cùng “họ “mơ”” (“NGỘ”) để “CÔ (đọng) THÂN Tâm” (TÂM TRONG SÁNG THANH TỊNH).

“Quả Mơ ming(h) mẫn làm thủ tiêu mớ MƠ” (sự MÀU NHIỆM CỦA Chân TÂM) (của con người) là GIẤC MƠ “minh mẫn, sáng suốt”. Muốn “mơ MINH MẪN” [mong muốn TÂM “no” (muốn) MƠ] NGƯỜI “NÔ mơ “Giả” MUỐN mơ “thật””: Bạn “NÔ” “cầu được” là NÔ “nguyên do NO MƠ” = “Mơ nguyên do của MƠ” = Mơ những điều tốt đẹp nhất cho mình và cho mọi người TRỞ THÀNH HIỆN THỰC là “MƠ NGUYÊN NGỘ”, còn “nô MƠ Ước Thấy Quả Mơ MING(H)MẪN” Mơ là “ngộ (hiểu) QUẢ THẤY do NHÂN MƠ” hay “nguyên Gio(Do) MƠ do MÊ CHẤP NGỘ”.

Vì vậy, ta nên mơ “Phật Mơ” tức “Ngộ “MINH MẪN” ngộ DOMƠ”: mơ (hiểu) cho đúng bởi vì “MƠ ngộ (hiểu) hộ (giúp) mơ (minh mẫn mơ)” (Hiểu Chân Lý thì THOÁT KHỔ ĐAU – “Cô (đọng) Mơ TÂM’: tâm THANH TỊNH). “MƠ NGUYÊN do ngộ NƠ (THẮT NƠ) Nghiệp NƠ” (Ngộ Nguyên Nhân gây Đau Khổ xóa mất MƠ vì mơ là “ẢO”, “NGỘ ảo’ tức “NGỘ” KHÔNGcóTHẬT. MƠ “Có THẬT” là “Mơ HUYỄN ảo” vì “ảo Mơ hiển lộ THẬT Mơ”. Ví dụ: Có khi đi chơi xa về mệt mỏi “Hư Ảo nô” giúp bạn hết mệt nếu “ngộ Mơ NÔ” Tôi MỆT vì Thân Giả “mệt”, “CÁI MỆT” KHÔNG (có) THẬT. “MỆT mơ” Mơ vì TÂM MƠ (bị) mệt. “Ngộ Mệt” thì Hết Mệt có đúng không các bạn?

Ta Hiển Lộ “nguyên do DO MƠ NƠ” (“Ngộ MƠ vì hiểu Nguyên Do mơ nơ ngộ”) = Hiểu đời là Mơ ẢO = “NGỘ DO DO ngộ NƠ” (Ngộ lý lẽ mơ do quán nơ chiếu sự MƠ có nghĩa là “mơ mơ gio do mơ do” = “Họ ngộ nơ mất nghiệp mơ do (TA) MƠ’ = “ngưng Hộ nơ mơ đạt Mơ” = “Dỗ Mơ” = “anủi Do nơ nơ MƠ’ = “Cam Lồ Thủy mơ” = “NƠ mơ Mơ Nơ”), bởi vì ta biết “HỌ (DỪNG) HAM “muốn” là cắt đứt “nghiệp lực mơ”. Nếu ta hiểu “HAM MUỐN” sẽ “họ (dừng) ming(h) mẫn MỚ mơ” (MƠ SẮC TƯỚNG, HÌNH THỨC BỀ NGOÀI, HUYỄN mơ) thì việc quán chiếu đề mục chờ MƠ mở ming(h) mẫn MƠ là Sự Mơ Ham MUỐN nhất đối với TA lúc này.

TA MỚ vì “hiển lộ” “do” (nguyêndo) chờ “Minh Mẫn Nô mão (hình thức bề ngoài, sắc tướng) ngộ” [Ngộ luân hồi sinh tử MƠ giúp mở MƠ = “NGUYÊN DO mơ” làm đề mục cho quán chiếu do nguyên (Tại Sao?) = (thế nên) Dù TA “MỚ” nhưng “vưỡn” (vẫn) “NÔ” một cách MING(H) MẪN, SÁNG SUỐT: “MỚ” là ‘mơ NGỘ mớ’ = “GIO (RÁC) mớ ngộ “ngu mơ” do TÂM luôn bị dính mắc vào mơ RÁCMƠ” song đến một ngày nào đó “Rác Mơ’ trở thành “HOA MƠ ngộ” = “mớ DO no DO nơ ngộ” (càng quán chiếu lý do mơ nhiều bao nhiêu thì hiểu CHÂN LÝ MƠ càng nhiều bấy nhiêu).

TA (Minh Mẫn Thái) được Thày “TRÍ VÔ SƯ” Thái Thượng Lão Quân chỉ dạy: “TRẦN GIAN LÀ CÕI MƠ TẠM Ở, THẾ NÊN ĐỪNG MƠ MỚ CON ƠI!”. Tôi muốn diễn đạt ngắn gọn lại cùng các bạn NÔ Mơ đôi chút nhân dịp Xuân về là: “Ai MƠ nấy NO” (ai ăn nấy no = “người nào NÔ mơ người đó NGỘ” = “NGỘ DO (lý) no MƠ ngộ” (hiểu lý do làm ta nơ mơ) = “nguyên gio(do) nô mơ ngộ mớ MƠ” [“GIO nô RÁC nơ MƠ” = “MƠ RÁC có ngày rác Mơ “NO”(đủ đầy, thỏa mãn mong ước)” = “Quả Mơ LỤC THÔNG hiển lộ” = “Thần Thông Mơ” = “ĐẠT dừng mơ do ngừng NÔ nơ” (Nghiệp MƠ)].

Ta có thể mơ là: “MƠ no do” {quán chiếu sự mơ (cái thấy, cái nghe, cái nếm, cái ngửi, cái cảm xúc) sẽ thỏa mãn TÂM MƠ GIẢI THOÁT KHỎI mơ [mộng, “ảo huyễn ngộ thật mơ”, “ảo ngộ do mơ HUYỄN”” (“ngộ mớ là THẬT MƠ”)]}.
Dông dài mấy dòng chơi chữ đầu năm mơ để bạn “hưng mơ” (phấn khích) cùng TÔI tu tập để cho TÂM đến được với “CHÂN LÝ Mơ”, cho “dung Mơ NGỘ ĐẠO mơ” [dùng mơ MỞ MỚ MƠ”], “đạt MƠ Mơ Mở”: mở (KHAI THÔNG) BI TRÍ DŨNG của Người “”NGỘ MỜ” – “ngộ Mớ mơ”” như TÔI và BẠN mơ.

Ta cùng Bạn MƠ hãy “mơ” mọi người ở khắp thế gian mạnh khỏe, an lạc, hạnh phúc, hãy hướng THƯỢNG dung MƠ rằng Thế Giới ĐẠI ĐỒNG sắp mơ (đến). “Mơ QUẢ NGỌT” (Mơ Tốt Lành} là “mơ mộ (mất) TÔI (MA, CÁI “tôi”)”, là “ngộ Mơ MƠ” (ĐẠT ĐẠO Mơ), là “NGỘ mớ mơ do nô (đùa, nơ, giỡn mơ, giả mơ, không có thật) mơ” (Hiểu cuộc đời mà TA đang mơ KHÔNG (có) THẬT), cũng là hiểu “luân MƠ NGỘ” [Luân hồi sinh tử cõi do MƠ mà ngộ (CÓ)], điều đó cũng có nghĩa nếu chúng ta “NGỘ NGHIỆP LỰC HẤP DẪN mơ” (“NGỘ nghiệp do NƠ mơ” = “nghiệp do nhân mà mơ” = “ngộmơ trong TÁNH KHÔNG “no” MƠ” [NGỘ tánh KHÔNG (có) mơ].
Hãy “Chung Mơ” “mơ MÊ CHẤP ngộ NIẾT BÀN NGỘ” (lấy cõi GIẢ tạm mơ NIẾT BÀN = “NGỘ MỚ trong MINH MẪN MƠ”), hãy lấy MƠ GIẢ TẠM làm đề mục QUÁN(QUAN) ÂM chiếu để được minh mẫn NGỘ ĐẠO. Hãy tìm “âmmơ QUAN ÂM” để “NÔ Mơ” từ đó “mơ QUÁN âm thế mamơ ngộ”. Bạn hãy cùng TÔI “NÔ QUANÂM = QUAN SÁT MƠ = QUÁN ÂM mơ” để “Ngộ DONGUYÊN MỚ MƠ ngộ” (lấy ÂMMƠ làm đề mục “NGHE” âmthinh MƠ) = ÂM MƠ = MƠÂM mơ ngân vang mãi mãi đến MUÔN mơ.

Chúc các bạn ngẫm Mơ ngộ ĐẠO MƠ, DUNG mơ ngộ MINH MẪN mơ, NGỘ đạo NGUMƠ làm MÙMƠ (Mơ mớ làm ngu muội Chân TÂM mơ) mở (minh mẫn), Quả đẹp mơ là mãi minh mẫn MƠ.

Sau đây xin “Nô ming(h)mẫn mớ NGỘ” một đoạn văn khấn lễ giao thừa ngoài trời để bạn Mơ “nô chữ” “HIỂU MINH MẪN MƠ”:
sắp đê

VĂN KHẤN LỄ GIAO THỪA

“Nam mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn (3 lần),

Nam mô A Di Đà Phật (3 lần),

Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát, đồng mơ Đức Đương Lai Hạ Sinh Di Lặc Tôn Phật, mơ Mơ Hoàng Thiên, Hậu Thổ, chư vị Tôn Thần,


Ngài cựu NIÊN Đương Cai Hành Khiển,


Ngài đương NIÊN Triệu Vương Hành Khiển, Tam Thập Lục Thương Hành Binh Chi Thần, Khúc Tào Phán Quân, Thiên Trí Quỷ Vương làm chủ, ngộ mơ năm Kỷ Sửu.


Cảm mơ MƠ các Ngài Ngũ Phương, Ngũ Thổ, Long Mạch, Táo Quân, chư vị Tôn Thần.


Nay là phút Giao thừa năm Kỷ Sửu. Con là …(tên tuổi) đại diện gia quyến. Ngụ tại ….


Phút thiêng liêng Giao thừa vừa tới, năm cũ qua đi, đón mừng năm mới, TAM DƯƠNG KHAI THÁI; VẠN TƯỢNG CANH TÂN mơ MỞ. Nay Ngài Đương Niên Triệu Vương Hành Khiển, Tam Thập Lục Thương Hành Binh Chi Thần, Khúc Tào Phán Quân, Thiên Trí Quỷ Vương làm chủ, trên vâng lệnh Thượng Đế giám sát muôn dân, dưới bảo hộ sinh linh tảo trừ yêu nghiệt. Quan cũ về triều để khuyết, lưu phúc lưu ân. Quan mới xuống thay thế có đức hiếu sinh, ban tài tiếp lộc. Nhân buổi Tân Xuân chúng con thành TÂM sửa biện hương hoa phẩm vật, nghi lễ cung trần, dâng lên trước ÁN, kính dâng Phật mơ, Thánh mơ, Tiên mơ với nén tâm nhang (hương) dốc lòng bái thỉnh.

Kính mời Ngài Cựu Niên Đương Cai, Ngài Tân Niên Đương Cai Thái Tuế Chí Đức Tôn Thần; Ngài Bản Cảnh Thành Hoàng Chư Vị Đại Vương, Ngài Bản Xứ Thần Linh Thổ Địa, Phúc Đức Chính Thần, các Ngài Ngũ Phương, Ngũ Thổ, Long Mạch Tài Thần, các Bản Gia Táo Quân và Chư vị Thần Linh cai quản ở trong xứ này giáng lâm trước Án thụ hưởng lễ vật.

Nguyện cho chúng con minh niên khang thái, trú dạ cát tường. Thời gian được chữ bình an, gia đạo hưng long thịnh vượng.


Dãi tấm lòng cúi xin chứng giám”.


Tôi và bạn cùng làm người “dịch thuật” sang TIẾNG MƠ bài văn khấn trên đây nhé!

VĂN “MỪNG MƠ” “GIAO THỪA MỞ MƠ”

… namô namô namô… “Quán chiếu HƯ KHÔNG THANH TỊNH” (Nam mô

Ngọc Hoàng Thượng Đế Vô Cực Đại Thiên Tôn),

“HƯ KHÔNG KHÔNG MƠ VÔ LƯỢNG THỌ QUANG PHẬT” (Nam mô A Di Đà Phật),


“QUÂN tử “NGHE ÂM THINH” mơ PHẬT” (Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát),


“Đồng mơ với MƠ NO MƠ MỞ Mơ Thơ MỘNG MƠ ADIĐÀ ngộ MƠ người MƠ” (Đức Đương Lai Hạ Sinh Di Lặc Tôn Phật),


“Mơ THIÊN – NHÂN – ĐỊA ngộ do Mơ” (Mơ Hoàng Thiên, Hậu Thổ, chư vị Tôn Thần),


“Nguyên Do NGUYÊN mơ NIÊN ngộ mơ” (Ngài cựu NIÊN Dương Cai Hành Khiển),


“Nguyêndo nguyên MƠ niên NGỘ MƠ” (Ngài đương NIÊN Triệu Vương Hành Khiển),


“Nguyên Do nguyêndo dô MUMMƠ mơ’ (Tam Thập Lục Thương Hành Binh Chi Thần),


“donguyên Do Nguyên nhận MumMơ mơ” (Khúc Tào Phán Quan)


“mơ donguyêndo MUMMƠ nơ MUMMƠ DO NGUYÊN MƠ (Thiên Trí Quỷ Vương làm chủ)


“NGỘ mơ NIÊN năm mơ” (ngộ mơ năm Kỷ Sửu).


“Cảm mơ MƠ các NGUYÊN DO, DO NGUYÊN, nguyên do, do nguyên mơ” (Ngài Ngũ Phương, Ngũ Thổ, Long Mạch, Táo Quân, chư vị Tôn Thần).


“Phút “Mơ MỞ DO NGUYÊN NIÊN”” (Nay là phút Giao thừa năm Kỷ Sửu)


“MơLÙMmơ
… namô namô namô …(Con… namô namô namô… namô namô namô)

“niên MƠ”” (tên tuổi)

“giam MƠ CÙNG BỊ MƠ” (đại diện)


“TâmThân” (gia quyến).


“Ở mơ”… (Ngụ tại….)


“DUM (PHÓNG ĐẠI) ngộ no MƠ NGỘ GO (CAMLỒ) gio (do) MƠ” (Phút thiêng liêng Giao thừa vừa tới),


“MỚ NIÊN NGƠ” (năm cũ qua đi),


“NGỘ TÂN mơ niên mơ” (đón mừng năm mới),


“TAM DƯƠNG KHAI THÁI; VẠN TƯỢNG CANH TÂN KHÔNG THAM MƠ” (TAM DƯƠNG KHAI THÁI; VẠN TƯỢNG CANH TÂN mơ MỞ) .


“DÚM nơ mơ NGỘ NÔ mơ” (Nay Ngài Đương Niên Lưu Vương Hành Khiển)


“nghe” TÂM MING(H) MẪN MỞ” (trên vâng lệnh Thượng Đế)


“gio(do) nơ MƠ nô NGƯỜI mơ” (giám sát muôn dân),


“qo(do)gio” (dưới)


“HỘ Sinh Nơ người Mơ” (bảo hộ sinh linh)


“HỌ MỚ MÃO MƠ nơ NGÂMMƠ (YÊU)” (tảo trừ yêu nghiệt).


“Mơ ngộ q(u)o(do)gio” (Quan cũ)


“NƠ Mua Do(Gio)nguyên ngộ mơ” (về triều)


“nơ họ gio do gió bay mơ” (để khuyết),


“MING(H) MẪN Q(U)Ô mơ MƠ cho nơ Mơ” (lưu phúc lưu ân).


“MƠ go mão MƠ mơ ngộ” (Quan mới)


“nơ Mơ MƠ” (xuống thay thế)


“NƠ minh mẫn Mơ” (có đức hiếu sinh),


“nơ NO DO MƠ” (ban tài tiếp lộc).


“Q(u)ô NÔ GIO(Gió) nguyêngio DO” (Nhân buổi Tân Xuân)


“nơ NƠ nô gio gio” (chúng con)


“GIO Mơ (thành TÂM) NÔ nơ nơ TÂMMƠ” (sửa biện hương hoa phẩm vật),


“NGỘ MƠ nơ” (nghi lễ cung trần),


“MƠ Nơ do” (dâng lên)


“NGUYÊNGIO(DO)” (trước)


“ngộ” (ÁN),


“NAM MÔ (kính dâng) Phật mơ, Thánh mơ, Tiên mơ” (Phật mơ, Thánh mơ, Tiên mơ)


“nơ NƠ mơ TÂMmơ” [với nén tâm nhang (hương)]


“Mơ ngộ nơ MƠ” (dốc lòng bái thỉnh).


“NGỘ NƠ” (Kính mời)


“NGUYÊNGIO(DO) nơ MƠ” (Ngài Cựu Niên Dương Cai),


“NƠ no NƠ HỌ” (Ngài Tân Niên Dương Cai)


“Nơ MƠ họ Nơ” (Thái Tuế Chí Đức Tôn Thần);

“Nơ Nơ q(u)ôgio(do) NƠ Nơ” (Ngài Bản Cảnh Thành Hoàng Chư Vị Đại

Vương),


“ Nơ Nơ Nơ Nơ Nơ gio(do) Nơ Mơ” (Ngài Bản Xứ Thần Linh Thổ Địa,

Phúc Đức Chính Thần, các Ngài Ngũ Phương, Ngũ Thổ, Long Mạch Tài

Thần),


“ơMMơ” (các Bản Gia Táo Quân và Chư vị Thần Linh)


“nơ Nơ q(u)ô gio(do) gió Nơ” (cai quản)


“ở MƠ” (ở trong xứ này)


“NƠ Nơ” (giáng lâm)


“GO” (trước)


“TÂMmơ (Án) nô gio(do) no MƠ” (thụ hưởng lễ vật).


“DÔ nô gio(do) Mơ” (Nguyện)


“dô GIO MƠ” (cho chúng con)


“mơ MINH MẪN MƠ” (minh niên khang thái),


“QÔ [(U) mất do ming mẫn mơ] MƠ” (trú dạ cát tường).


“Mơ MƠ angio(do) Mơ” (Thời gian được chữ bình an),


“mơTÂM AN TÂM MƠ mơ” (gia đạo hưng long thịnh vượng).


“Nơ Nơ Nơ TÂM MƠ” (Dãi tấm lòng )


“CUÔ” (cúi xin)


“TÂMMƠ” (chứng giám)”
… namô namô namô…”.

Chú hộ mơ (chú thích): “NGUYÊNGIO(DO) LÙM MƠ” (NƠ tất cả các nguyên do – NGƯỜI mơ Nơ các NGUYÊN DO đemmơ đến cho họ – Ngườimơ dô MƠ DO MỚ ming(h) mẫn có “THƯỢNG MƠ”: người Mơ muốn giam hãm TÂM MƠ của chính mình bằng Mơ Thượng mơ).

Muốn “NIẾT BÀN mơ mở” thì MƠ “thấu hiểu LÝ LẼ của vô minh do Ta ngưng (hay dừng) “NGỘ ming(h) mẫn Ngộ” lý lẽ luôn là “nguyên ngộ” để “nhân khổ đau Ngộ” và “nhân hạnh phúc Ngộ”. Tất cả DO MƠ VÔ MINH và MÊ CHẤP.

Vì thế hư Ảo “nô ngộ mơ” (THIỀN NGỘ minh mẫn) chúng ta sẽ “Ngộ Minh Mẫn mơ”: Vô Minh và mê chấp là “nguyên mơ nhân mớ mơ” làm chúng ta khổ đau, chỉ có phá mê chấp thì TÁNH KHÔNG mới hiển lộ đưa TA tới “LONG HOA ĐẠI HỘI mơ ngộ”.

Chúc bạn mơ THIỀN quán chiếu mọi sự “MƠ mơ nô MÔ (NAM MÔ)” để “NGUYÊN DO NO MƠ MỞ” (hoa mơ nở trong lòng mãi mãi) đến ngày MỞ mơ SEN VÀNG [gum (xóa, họ) mơ] còn lại KHÔNG MƠ (TÁNHKHÔNG MƠ)!


Lung Mơ HOA ĐÀO NGÀY TẾT – Dung mơ “ĐÀO” VÔMINH NIẾTBÀN mơ MỞ

Người “Lộ MƠ THIỀN CHƠI CHỮ MƠ”: Thái Minh Mẫn mơ
Ngày 11 tháng 1 năm 2009

Wednesday, January 14, 2009

# "Ngộ Mơ" Ông Táo Chầu Trời

"Ngựa Mây Mơ"

Theo tục lệ hàng năm vào ngày 23 Tháng Chạp âm lịch nhiều gia đình sắm lễ vật đưa tiễn TAM QUAN CẢM MƠ (Ông Táo MƠ – do Mơ mà cảm nhận họ). Bức tranh dân gian dưới đây mô tả hình tượng Ông Táo gồm tam quan: hai ông một bà. Quẻ Ly (Hỏa) trong Kinh Dịch – một “TƯỢNG” của ông TÁO là cũng gồm hai hào dương bên ngoài (trên, dưới) và một hào âm ở giữa).

Theo “ngu gio MƠ” [NGỘ (hiểu) của người đời còn dung mê chấp làm “MÃO (hình thức bên ngoài, sắc tướng) Mơ” (“MƠ ảo huyễn mơ”)] thì Ông Táo là vị thần tại gia được Ngọc Hoàng Thượng Đế phân công cai quản sự sống và coi giữ cảnh thổ mỗi gia đình. Người “mơ” cho rằng chiều ngày 23 tháng Chạp Ông phải về Trời để báo cáo mọi hành vi tốt xấu của gia chủ và tiếp Lệnh Chỉ của Ngọc Hoàng rồi ngày 30 âm lịch trở về mỗi gia đình để tiếp tục công việc năm mới. Phúc và họa mỗi gia đình là do Ông định đoạt vì vậy Ông được tôn thờ là ĐỊNH PHÚC TÁO QUÂN.


Lễ vật dâng lên họ thường là thèo lèo cứt chuột, quít, “cờ bay ngựa chạy”, có khi người ta còn cúng cả cá chép sống. Người dâng cúng thèo lèo mong muốn “no mơ” (“mão mơ NO” – được bình an, no ấm) vì cho rằng thèo lèo cứt chuột trông xấu xí, có màu đen như lọ nghẹ của Ông Táo nhưng cái hương vị bùi của lạc, ngọt của đường sẽ là “QUẢ MƠ no” (TÀI LỘC); Còn quít chua “gửi mơ” (nhờ Ông Táo) giông (dông, làm bay mất) “ngộ mơ MỚ” (“ngộ MỘ gio no MƠ” – những tham lam, ích kỷ, hẹp hòi, cái TÔI mong “giông” Mơ); Cờ “hộ MƠ” “NGỘ mê chấp nô ngộ MƠ” (giúp cho người Mơ “ngộ NGUYÊN DO MƠ” – “cảm ngộ lý lẽ nhân hậu quả mão MƠ” – LUẬT NHÂN QUẢ); “Ngựa MƠ cô mất người MƠ” (Ngộ mơ giông Ma Mơ – Ngộ LÝ lẽ cuộc đời do mơ (dung mê chấp mà chiêu cảm cuộc mơ – HIỂU LẼ NHÂN QUẢ Ở ĐỜI DO MÌNH TẠO VÌ MÌNH U MÊ – MƠ MỚ) để từ đó TU “ngộ (tỉnh) nô Mơ MƠ mở QUẢ DO Mơ” [ngộ đau khổ do “nhân quả” mơ và thoát “luân mơ” (luân hồi sinh tử mơ)]; Mong muốn của người dâng cúng cá chép hóa rồng “mơ” làm phương tiện cho Ông Táo về chầu Trời kịp thời gian đó là họ đã “Ảo mơ NGỘ, thì CAM LỒ no Mơ” cho TA và MỌI NGƯỜI vì “dung NGỘ Nô MƠ TA ĐỘ MƠ Ming(h) Mẫn THA” [mong ước điều tốt đẹp cho mình và cho người “nô mơ” (mọi người) là “MƠ TÂM mơ” (minh mẫn MƠ)]. Bạn cũng có thể “thử nghiệm” dùng tượng (họa hình) cá chép dâng cúng Ông Táo để “NÔ “mầu” ngộ” (chiêm nghiệm MÀU Mơ – nhiệm màu MƠ).

Tóm lại, CÚNG ÔNG TÁO là một tập tục thể hiện nếp sống văn minh nếu NGƯỜI Mơ “CÔ ĐỌNG(LẮNG ĐỌNG) THÂN TÂM” để hiểu đời là một GIẤC MƠ ẢO [không (CÓ) THẬT)] để từ đó sống đoàn kết thương yêu lẫn nhau.

Sau đây XIN “NÔ MƠ” VỚI ông Táo – ông TÁO – ông TÀO (THÁO) – ÔNG tào (THIÊN), DUNG “NGỘ” họ để VUI XUÂN MỚI.

“Dô (vô) mơ ngộ” TÔI MƠ HAI ÔNG MỘT BÀ là “Nơ” “mơ MING(H) MẪN mơ” QUẺ DỊCH: “Nơ” (+, kết hợp) Một DƯƠNG “nơ” (với) Một ÂM như sau:
  • 1) “ÂM HIỂN LỘ mơ cho DƯƠNG MỞ mơ”: “âm dương hòa hợp ngộ NGHIỆP vì (TA) “MƠ” nên Nghiệp hiển lộ + –”: KẾT HỢP ÂM DƯƠNG bằng “tạo NGHIỆP Mơ” thì “Mơ tạo Nghiệp”, nối tiếp “NGHIỆP lại TẠO mơ”. Muốn TRỪ (–) “Nơ” (NGHIỆP) thì TA phải Thủ Tiêu “NƠ” (GÚT NƠ). Khi đó NGƯỜI Mơ “HẾT” “MƠ NGHIỆP DO dứt NƠ (THẮT GÚT) lý do của MINH MẪN (Sáng Suốt) Mơ” thì “MƠ mở” (ĐẠT đạo mơ).
  • Nếu bạn muốn TÂM MƠ của bạn THANH TỊNH HÃY “DỨT MƠ DO (BỞI) NGHIỆP” mơ! (XIN BẠN ĐỪNG MƠ Mớ!)
  • 2) “Âm dương GIAO HÒA” cho “NGƯỜI Mơ NÔ MƠ Mơ” “THẤY” HAI BÀ MỘT ÔNG:
  • Ông MINH MẪN do “HỌ (DỪNG, THỦ TIÊU) NƠ (THẮT GÚT NƠ)” cho “MƠ NO DO” có nghĩa là NGƯNG “nơ (thắt, gút) GIO (BẾP) VỚI TÁO MƠ” tạm dịch là: nghĩ đến gio GIO (BẾP – bếp) thì DO [LÝ LẼ SÁNG SUỐT (minh mẫn LÝ] đến và nếu “NGHĨ” (MƠ) ĐẾN Táo “TÁO MƠ” hay Nghĩ (mơ) “đến TÁO” )…[thì chỉ có] …“tao” (TATa) Mơ = “NGHĨ đến TAO” [THÌ] chỉ là “tào (THÁO)” mơ; CÒN BẠN “NGỘ TAO [THÌ] TÀO (THIÊN, Thiên TÀO) MƠ” [NGỘ được LÝ LẼ LUÂN HỒI SINH TỬ]. Người ĐỜI nếu “ngộ” [HIỂU (được)] “tao” (vì) gio (trấu bếp) “nơ (cộng) GIO(DO) (minh mẫn LÝ) Ngộ” tức là “NGỘ TAO VÌ TÀO (THIÊN, NAM TÀO – BẮC ĐẨU, ĐÔNG – TÂY, XA XĂM) MINH MẪN MƠ”.
  • HÃY DỪNG “NGỘ TÁO do Tạo NƠ (NGHIỆP) Mơ” tức “TAM NGHIỆP MƠ”; ĐỪNG “MƠ MỚ (LINH TINH) Mơ” MÀ (LỌ NGHẸ)XẤU mơ! Vì MING(H) MẪN LÀM MÙ (KHÔNG THẤY) MƠ BỞI NƠ (NGHIỆP) [trừ] TAO [thêm] “SẮC” hoặc “HUYỀN” Mơ. Có cách HAY là: NẾU “tảo” (đảo) TÁO (ông thành bà) [đi] [thì TATa SẼ CÓ]: MỘT ÔNG HAI BÀ.
  • “HAI BÀ” nói lái là “HA (ha ha ha !!!) BÀI: có nghĩa Hai HỌ (nội ngoại) “BÀI TRỪ” (việc) MÊ …“TAO” [thêm] SẮC (sắc nữ) của “ÔNG (mơ TAO)” hay “Ông mơ “SẮC””.
  • Còn “TAO” [dô = thêm] Huyền (dấu Huyền) thì ta “THẤY” “Huyền” (HUYỀN DIỆU) [của] “VI” (VÔ VI) của chữ “TAO” (có nghĩa đen là “cái TÔI”): “TAO” trở thành “TÀO” (THIÊN). Chỉ có MƠ MING(H) MẪN MỚI TÁO VÔ (vào) hay là “Mơ TÀO” do NGỘ (Mở) THIÊN (huệ), và khi ấy NGƯỜI Mơ sẽ nhận thấy: “BÀ HAI” là “bài ha! [cười]”: Người cố tình muốn “BÀI HA” [BÀ HAI – phòng nhì của mấy ông “Táo” “nơ” (hảo) Của Ngọt – TRỪ Cười (cộng CHÊ) của Thiên Hạ do THAM của lạ] mà “mơ” “ông TÁO ĐẢO (ái mộ, lượn lờ)” SẮC, BỎ (bỏ mất) HUYỀN (HUYỀN (`), HUYỀNVI) thì đừng có mà Mơ: “TAO (TÔI, TA)” NGỘ “TAO” MƠ, “mở Táo (Minh Mẫn, Tỉnh Táo, TỈNH thức)” bởi lẽ “NGỘ NAM TÀO MƠ BẮC ĐẨU Mơ” là “GIẤC MƠ” MINHMẪN vì NGƯỜI Mơ “MƠ “NAM MÔ PHẬT” mơ” là “Giấc Mơ” tốt đẹp nhất. Bạn có đồng ý như thế không?
  • HÃY “MINH MẪN NÔ MƠ TAO SẮC, TAO HUYỀN” để Mơ “TAO NGỘ” = PHÁ CHẤP “MÊ TÍN MƠ DO CHIÊU CẢM MƠ”.
Bạn (các ông Tao) có MUỐN CUNG (CÚNG) ÔNG TAO “SẮC” mơ NỮA KHÔNG?

“MỘT”– người hỗ (giúp) Tôi “ngộ Mơ” nương THẦN LỬA (SHIVA) như “NGỘ nơ (chiêu cảm) mơ”: ánh lửa vàng bập bùng trên bếp, đóm lửa tàn lọ nghẹ NÔ MƠ từ bao đời nay rất gần gũi và không thể thiếu được đối với con người đã khiến người MƠ “thổ lộ tâm Mơ” với SHIVA như một THÁNH LINH. Người “Mơ” no (thỏa mãn, đủ đầy) “ham mơ” miếng chín nhờ ÔNG TÁO “mở” mơ nấu cho “thỏa” TÂM MƠ ăn, Ông Táo chia sẻ cùng “người NÔ” (ĐẦU BẾP) Mơ. Miếng SỐNG (“cơ ngộ miếng chín” – cơ hội kiếm miếng ăn) của người mơ, “ông táo” (CÁI BẾP “MINH MẪN” MỚ biết) do ông “TÁO” (CHỦ NHÂN BẾP – “minh mẫn”, “tỉnh táo”) muốn “ngộ (hiểu) do (lý do)” để “nô” (đi làm ăn) có HIỆU QUẢ. Chủ nhân bếp – ÔNG CHỦ “MỚ” phải “mơ MƠ” (CÚNGÔNGTÁOÔNGCÔNG). Ông (CHỦ BẾP) chẳng có CÔNG gì ngoài việc ghi chép lại LÀM THẾ NÀO để HỌ (NGƯỜI Mơ) “mơ” (mong) muốn làm gì để CÓ MIẾNG CHÍN. Nhiều “ông” trong số ấy là “ÔNG TÍNH TOÁN”, “ÔNG TOAN TÍNH”, ông “TINH (YÊU) toán (cướp)” “mơ” của người bằng chém giết, hãm hại, đố kỵ, ganh ghét nhau. Ông MỚ YÊU (TÍNH TOAN) ấy là ÔNG THAM, ÔNG SÂN, ÔNG SI = BA ÔNG LỌ NGHẸ (XẤU LẮM)! Còn Shiva thân thương – ngọn lửa TÂM lung linh trước ẢO Mơ thì sao TA QUÊN ông “ấy”? Vậy NÊN “ngộ Ông MƠ” ngộ, hiểu nên hiển lộ mơ như thế nào cho đúng Mẫu MƠ? Theo “hổ (minh mẫn) MƠ” Ta nên CÚNG ông Mơ – ÔNG MINHMẪN(tỉnh)TÁO MƠ.

Tùy theo tâm mỗi người có thể dâng “hưng mơ” hoặc “ý mơ” khác nhau. Sau đây giới thiệu một “mão ngộ hưng mơ” (mẫu “mơ nô mơ” – nghĩa diễn mừng MƠ dâng cúng Táo Quân) để bạn “NGUYÊN DO NO MƠ mơ” {tham khảo với Ý mơ mình là “ÔNG TÁO (tỉnh)” (từng Mơ ÔNG táo NAY ming(h) mẫn) – “ông Táo TỈNH MƠ” (ông Sáng Suốt, ông Minh Mẫn) – “ông MƠ TÁO tỉnh” [ÔNG tỉnh (THỨC) để MƠ TÁO (MINH MẪN)] – “ôngtỉnhtáomơ” (Ông Minh Mẫn, Ông Táo của TA) – “ÔNGMƠTÁOTỈNH” (ÔNG PHẬT) – “ông TỈNH(thức)MƠ” (Ông Giác ngộ NIẾT BÀN) – “ông ngộ MƠ do (bởi) TÁO TỈNH” (“Chung Mơ” – “ông Tình Thương Mến Thương”) – “ông TỈNH MƠ bởi TÁO (tợn, TINH TẤN, DŨNG) minh mẫn MƠ” (“ông THAM-MƠ phật Ming(h) Mẫn họ” – “ôngtinhtấnmơphật” – “ônggiácTA” – “ôngđộTHA” –“ông NIẾT BÀN NGỘ”)}:

DIỄN NÔM VĂN KHẤN CUNG THỈNH TÁO QUÂN CHẦU TRỜI

Với bài văn khấn Nôm dưới đây Minh Mẫn TỈNH TÁO MƠ dịch “nguyên do Mơ” (lý luật Mơ) mở ngộ MƠ về ông TÁO của TA, trước hết mời bạn đọc qua bổn gốc đặng “Mơ MƠ ông Táo – Thần Bếp” để có “HƯNG MƠ” (KHÁI NIỆM) người dân “XEM” Thần Lửa “NÔ mơ con NGƯỜI” mô (như thế nào)?

“Hôm nay ngày 23 tháng Chạp năm… (Mậu Tý) tại (số nhà… đường phố… quận, huyện… tỉnh, thành phố…)

Chúng con nêu (tên…tuổi…), thay mặt gia quyến thành tâm sửa biện hương hoa vật phẩm, nghi lễ cung trần dâng lên trước án dung hiến Tôn Thần đốt nén TÂM HƯƠNG dốc lòng bái thỉnh lên Ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân giáng sinh lâm trước án thụ hưởng lễ vật.

Phỏng theo lệ cũ, Ngài là Vị Chủ, Ngụ Tự Gia Thần, soi xét lòng trần, Táo Quân chứng giám.

Trong năm sai phạm, các tội lỗi lầm, cúi xin Tôn Thần, gia ân châm chước, ban lộc ban phước, phù hộ toàn gia, trai gái trẻ già, an khang ninh thái”.


NGỘ DƯƠNG TRẦN MÊ MAN “VĂN KHẤN TÁO QUÂN” NHƯ SAU:

Tựa: “TÁO (quântử) VỀ NGUỒN”

… namô namô namô …Mộ (yêu cúng “hồn mơ” (“LING(H) MƠ”) [Chúng Con (vì còn mê nên con mơ “C” hoa Mão – chữ viết hoa) nên (tên tuổi… (dạ) CÓ:…)]

“HỌ” (dừng)


“tâmmơ MỚ” (thay mặt gia quyến)


“GIO Mơ” (thành tâm)


“Hưng Mơ Thân TÂM” (sửa biện hương hoa vật phẩm),


“bộc bạch TÂM giả” (“nghi lễ cung trần”) *,


“soi mình trước TÒA án lương Tâm” (dâng lên trước án),


“ÂM (âm thanh) MƠ ngộ” = “dung MƠ dâng hiến” (dâng hiến)


“Bổn Tôn” (Tôn)


“TÂMmơ” (Thần),


“TỈNH THỨC” (đốt nén TÂM HƯƠNG)


“kính dâng” = “nam mô” (dốc lòng)


“mộ” (bái)


“cầu” (thỉnh)


“lên MƠ ngài “dung MƠ TÁO TỈNH (THỨC)”” (Ngài Đông Trù Tư Mệnh Táo Phủ Thần Quân)


“nơ mộ” = “nơ mộ NGHIỆP QUẢ mơ” (giáng)


“MỞ” (sinh)


“cơ hội” (lâm)


“THỌ QUẢ mơ họ” (trước án thụ hưởng lễ vật).


“MỚ ngộ” (Phỏng theo lệ cũ),


“TA MẤT tôi (cái tôi) còn nên QUÊN Ngài là Vị Chủ” – “là CHỦ NHÂN ÔNG” (Ngài là Vị Chủ ),


“ngụ tại Tâm” (Ngụ Tự Gia)


“có THẦN HỒN” (Thần),


“ghi chép mọi sự Mớ MƠ” (soi xét lòng trần),


“TÁO” (“VÔ MINH”) “Họ” “để TÁO MINH MẪN TỈNH THỨC MỞ” (Táo Quân chứng giám).


“MỚ NGỘ nô” (lỡ NÔ) (Trong năm sai phạm, các tội lỗi lầm),


“Dỡ mớ MƠ” = “Cởi bỏ tội lỗi do ngộ MỚ Mơ” (cúi)


“cầu xin” (xin)


“Bổn TÔN” = “TỰ TÁNH” = “Sám hối mơ” = “Nghiệp dỡ (bỏ) mơ” = (Tôn Thần),


“tha thứ” (gia ân châm chước),


“dỗ mơ họ AN DO MỚ MƠ” (ban lộc ban phước),


“HỘ ngộ = GIÚP mở mớ mơ (phù hộ) thântâm” = “THÂN tâmmơ” =

“Tâm THÂN mơ” = “TÂM THÂN” = “MƠ” (toàn gia),


“NÔ mơ mọi lúc” (trai gái trẻ già),


“andoMƠ” (an khang ninh thái).


“Bộc HỌ Nô ngộ mơ” (Dãi tấm lòng)


“họ ngộ mớ Mơ” (cúi xin chứng giám)”
…namô namô namô…”.

Xuyên suốt việc dâng cúng các vật phẩm lên Táo Quân người mơ MƠ ẢO – “ảo NGỘ MƠ do ngộ mơ Ông Táo định phúc”, đó là “NGUmơ” vì “TÂM ảo Mơ” nên “mớ MƠ DO”, vì “do nguyên MƠ” trái ngược với “luật NHÂN QUẢ mơ” [Hiểu chưa đúng LUẬT NHÂN QUẢ do người MƠ gây ra cho mình chứ không phải ÔNG TÁO (Ông MINH MẪN SÁNG SUỐT do TÂM MƠ)]. Người “MINHMẪN nô mơ” (chúng ta những người tu minh mẫn) nên lấy hình tượng Táo Quân dung “mơ minh mẫn” để tu sửa thân tâm mình cho đẹp đẽ, trong sáng thì “Quả MƠ NGUYÊN DO mộ” (“nhân quả minh mẫn ngộ” – “hiển lộ ngộ đạo Mơ cuộc đời này là do mê chấp gây ẢO MƠ”), “Chung mơ là MƠ minh mẫn” (“Một là Tất Cả, Tất Cả là Một Mơ” – “NGUYÊN DO Mơ MỘT” – Mơ THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG là giấc Mơ đẹp mãi). Hãy CÚNG Ông Táo với một TÂM “no mơ ngộ”: CHO LÀ “NÔ MƠ” BỚT THAM “DO mơ”!

Nhân dịp cuối năm chúc bạn và gia đình “NGỘ MÊ CHẤP”, “andomơ” (an tâm mơ thế giới dung mơ trong bầu mơ ấm áp tình người, tình thương mơ).

CÁM ƠN ĐỜI MỖI SỚM MAI THỨC DẬY TA CÓ THÊM NGÀY NỮA ĐỂ YÊU THƯƠNG!
Người “MƠ DO NGUYÊN” mơ: Thái Minh Mẫn mơ
Ngày 11 tháng 1 năm 2009